Hồi 24. Vợ chồng tranh hơn

Vô Kỵ vội nói:

– Không cần. Tiên sinh bị bệnh, cháu lại đi khỏi, ai lo lắng cho ông?

Hồ Thanh Ngưu nói:

– Ta tự biết chăm sóc cho bản thân.

Thế nhưng dù ông ta nói sao Vô Kỵ vẫn nhất định không chịu. Mấy năm qua Hồ Thanh Ngưu tuy tính tình quái dị nhưng dẫu sao với Vô Kỵ cũng có nghĩa thầy trò, nay gặp lúc hoạn nạn lại đi khỏi thì thật là không hợp bản tính của Vô Kỵ chút nào. Cuối cùng Hồ Thanh Ngưu nói:

– Thôi được, thế nhưng ngươi tuyệt đối không được bước chân vào trong phòng của ta.

Cứ như thế ba ngày liền sớm tối Vô Kỵ lại đưa cơm nước và tới trước cửa phòng hỏi thăm. Hồ Thanh Ngưu mỗi ngày đọc các vị thuốc cùng liều lượng để Vô Kỵ sắc cho ông ta. Đến chiều hôm thứ tư, Vô Kỵ ngồi trong thảo đường đọc Hoàng Đế Nội Kinh đến thiên Tứ Khí Điều Thần Đại Luận, tới câu: “Thánh nhân không trị bệnh đã phát ra rồi mà trị bệnh từ khi chưa phát, không trị khi đã loạn rồi mà trị từ khi chưa loạn. Đại bệnh có rồi mới cho thuốc, loạn đã có rồi mới cứu chữa thì có khác nào khát nước mới đi đào giếng, đánh nhau rồi mới đúc chùy, chẳng đã trễ ư?” Y còn đang tấm tắc khen kiến thức trác tuyệt của người xưa, bỗng nghe có tiếng vó ngựa từ ngoài cửa thung lũng vọng tới, chẳng bao lâu đã đến ngay bên ngoài căn nhà tranh, rồi một người lớn tiếng nói:

– Võ lâm đồng đạo xin được gặp Y Tiên Hồ tiên sinh để nhờ lão nhân gia trị bệnh.

Vô Kỵ đi ra ngoài cửa, thấy một người mặt mũi đen sì đứng bên ngoài, tay dắt ba con ngựa, trên hai con ngựa nằm phục hai người, quần áo loang lổ đầy vết máu, rõ ràng thân bị trọng thương. Hán tử đó đầu băng một mảnh vải trắng cũng thấm đầy máu tươi, tay phải cũng treo băng lủng lẳng trên cổ, xem ra bị thương cũng không phải nhẹ. Vô Kỵ nói:

– Các vị đến thật không đúng lúc, Hồ tiên sinh cũng đang bị bệnh, không thể nào trị bệnh cho quý vị được, xin đi kiếm thầy lang khác.

Hán tử đó nói:

– Chúng tôi sống chết chỉ trong sớm tối, chỉ còn trông chờ Y Tiên cứu mạng thôi.

Vô Kỵ nói:

– Hồ tiên sinh đang bị bệnh đậu mùa, bệnh thế thật là ghê gớm, tôi nói thật, không dám man trá đâu.

Người kia nói:

– Ba người chúng tôi lần này bị trọng thương, nếu như không được Y Tiên cứu thì chỉ có nước chết thôi, xin phiền tiểu huynh đệ bẩm lại một lời.

Vô Kỵ nói:

– Nếu đã như thế thì xin quý vị cho biết tôn tính đại danh.

Hán tử trả lời:

– Ba người chúng tôi tiện danh không đáng nói, là đệ tử của Tiên Vu chưởng môn phái Hoa Sơn.

Nói đến đây thân hình y lảo đảo muốn ngã, xem ra không chịu nổi nữa rồi. Vô Kỵ nghĩ thầm: “Tiên Vu Thông của phái Hoa Sơn là kẻ đại thù của Hồ tiên sinh, không biết ông ta xử trí thế nào?” Y đi đến trước phòng của Hồ Thanh Ngưu, nói:

– Tiên sinh, ngoài cửa có ba người bị thương nặng đến xin chữa bệnh, nói là đệ tử của Tiên Vu chưởng môn phái Hoa Sơn.

Hồ Thanh Ngưu “hừ” một tiếng, gắt:

– Bảo chúng nó cút đi.

Vô Kỵ đáp:

– Vâng.

Y trở lại thảo đường nói với người kia:

– Hồ tiên sinh bệnh tình trầm trọng lắm, không thể nào tiếp khách được, xin tha lỗi cho.

Gã kia nhíu mày, đang định năn nỉ thêm nữa thì một gã gầy gò đang nằm phục trên lưng ngựa bỗng ngẩng đầu lên, giơ tay búng ra một ánh vàng lấp lánh, nghe “cạch” một tiếng, một ám khí nho nhỏ rơi ngay trên bàn trong nhà. Gã hán tử gầy gò nói:

– Ngươi đem mũi Kim Hoa này cho Kiến Tử Bất Cứu xem, nói ba người bọn ta đều bị chủ nhân của bông hoa vàng này đả thương. Người đó nay mai sẽ đến tìm y để rửa hận, nếu Kiến Tử Bất Cứu trị khỏi cho bọn ta, ba người chúng ta sẽ ở lại đây giúp ông ta cự địch.

Vô Kỵ thấy tên này ăn nói xấc láo, không phải như hán tử nọ có vẻ lễ độ, đi đến bên cạnh bàn, thấy ám khí nọ là một bông hoa mai đúc bằng vàng to y hệt một bông mai thật, bạch kim làm nhụy hoa, trông thật là tinh xảo. Y đưa tay cầm lấy, nào ngờ cái búng của gã gầy gò nọ rất mạnh, bông hoa đã khảm chặt xuống bàn nên phải lấy kẹp dùng để gắp thuốc nạy mới ra được. Y nghĩ thầm: “Võ công của tên gầy gò này không phải dở, nhưng bị chủ nhân bông hoa vàng này đánh cho bị thương nặng như thế mà y nói người đó đến tầm cừu thì mình cũng nên cho tiên sinh biết”. Y cầm bông hoa đến bên ngoài phòng của Hồ Thanh Ngưu, chuyển thuật lời của gã gầy gò. Hồ Thanh Ngưu nói:

– Đem vào cho ta xem.

Vô Kỵ nhẹ nhàng mở cửa phòng, vén tấm màn ra, thấy trong phòng tối như mực, biết rằng người bị đậu mùa sợ gió sợ ánh sáng, cửa sổ đều dùng mền che kín. Hồ Thanh Ngưu trên mặt che một miếng vải xanh, chỉ để lộ đôi mắt. Hồ Thanh Ngưu nói:

– Để bông hoa vàng trên bàn cho ta rồi đi ra cho mau.

Vô Kỵ y lời để bông hoa xuống bàn, vén màn đi ra. Y chưa kịp đóng cửa đã nghe Hồ Thanh Ngưu nói:

– Ba tên đó chết sống ra sao, họ Hồ này không can hệ gì, Hồ Thanh Ngưu chết hay sống cũng chẳng cần ba tên đó phải để tâm đến.

Nghe “vèo” một tiếng, bông hoa vàng đó xuyên qua màn cửa bay vụt ra ngoài, “keng” một tiếng rơi trên mặt đất. Vô Kỵ đã ở chung với ông ta hơn hai năm rồi, chưa từng thấy ông ta luyện võ công, không ngờ vị thần y trông vẻ thư sinh này lại là một cao thủ. Vô Kỵ nhặt bông kim hoa lên, đem trả lại cho gã gầy gò, lắc đầu:

– Hồ tiên sinh quả thật bệnh nặng…

Bỗng nghe tiếng chân ngựa cộp cộp cùng tiếng xe rầm rập, một chiếc xe ngựa chạy vào trong thung lũng. Vô Kỵ đi ra khỏi cửa, thấy con ngựa chạy rất nhanh, chỉ chớp mắt đã tới trước cửa rồi ngừng ngay lại. Trên xe đi xuống một thanh niên nước da vàng vọt, ôm ra một lão già đầu hói, hỏi:

– Điệp Cốc Y Tiên Hồ tiên sinh có nhà không? Môn hạ phái Không Động là Thánh Thủ Già Lam Giản Tiệp từ xa đến xin chữa bệnh…

Nói chưa hết câu y đã lảo đảo, cùng ông già đầu hói hai người đều ngã lăn xuống đất. Cũng thật lạ, hai con ngựa kéo xe đồng thời kiệt sức, miệng sùi bọt mép gục luôn xuống, xem thần tình thì chắc là từ xa bôn ba đến đây, đi đường không nghỉ nên cả người lẫn ngựa mới mỏi mệt đến thế. Vô Kỵ nghe nói bốn chữ “môn hạ Không Động” liền nghĩ đến trên núi Võ Đang bức tử cha mẹ mình có các trưởng lão của phái này, tuy gã đầu hói này hôm đó không thấy lên núi nhưng chắc cũng chẳng phải kẻ tốt lành gì. Y đang định cự tuyệt, lại thấy sơn đạo thấp thoáng thêm bốn, năm người chạy đến, kẻ thì chống gậy khập khiễng, kẻ thì người nọ đỡ người kia, người nào cũng bị thương cả. Vô Kỵ nhíu mày, không đợi bọn đó đến gần đã lớn tiếng nói:

– Hồ tiên sinh bị bệnh đậu mùa, không thể nào trị thương cho các vị được. Xin các vị sớm đi tìm danh y để khỏi lỡ dịp chữa thương.

Đến khi bọn đó tới gần hơn, nhìn rõ tất cả năm người người nào mặt cũng tái mét nhưng trên người không có dấu máu, xem ra đều bị nội thương. Người đi đầu vừa cao vừa mập, nhìn gã đầu hói Giản Tiệp và gã gầy gò gật đầu, hóa ra họ đều biết nhau. Vô Kỵ hiếu kỳ hỏi:

– Các ông cũng đều bị chủ nhân bông hoa vàng đả thương phải không?

Gã mập đáp:

– Chính thế.

Hán tử đến đầu tiên mới bị hộc máu hỏi lại:

– Tiểu huynh đệ họ gì? Bà con với Hồ tiên sinh ra sao?

Vô Kỵ đáp:

– Tôi là bệnh nhân của Hồ tiên sinh. Hồ tiên sinh nói không chữa là nhất định không chữa đâu, các ông có nán lại đây cũng vô ích.

Hai bên đang nói chuyện lại có thêm bốn người nữa tới, có kẻ đi xe, có kẻ cưỡi ngựa, cả bọn ai ai cũng muốn gặp Hồ Thanh Ngưu. Vô Kỵ thấy lạ lùng, nghĩ: “Hồ Điệp Cốc là nơi hoang vắng, ngoại trừ người trong ma giáo ra trên giang hồ rất ít người biết đến. Những người này đều không phải người đồng đạo, sao lại không hẹn mà cùng bị thương, lại không hẹn mà cùng đến đây xin chữa bệnh?” Mười bốn người đó có người lên tiếng khẩn cầu, có người một lời không nói, thế nhưng không ai chịu đi. Nhìn ra trời đã sắp tối, mười bốn người ngồi chật cả căn nhà lá. Vô Kỵ vốn không thích những kẻ danh môn chính phái này nên không nể nang khách sáo gì, vào nhà nấu cơm, đưa đến trước cửa cho Hồ tiên sinh, sau đó ngồi ăn, rồi đốt một ngọn đèn dầu giở sách thuốc ra ngồi đọc, đối với bọn người kia làm như không thấy. Đêm vắng lặng, trong căn nhà tranh ngoài tiếng sột soạt của Vô Kỵ giở sách và tiếng thở nặng nề của bọn người bị thương thì không còn âm thanh gì khác. Bỗng dưng từ con đường mòn ở bên ngoài có tiếng bước chân nhẹ nhàng của hai người đi về hướng căn nhà tranh. Một lúc sau thì giọng thánh thót của một đứa con gái nhỏ cất lên:

– Mẹ, trong nhà có ánh đèn kìa.

Cứ theo giọng đó thì đứa trẻ còn nhỏ lắm. Có tiếng một người đàn bà nói:

– Con có mệt không?

Đứa bé nói:

– Con không mệt. Mẹ ơi, thầy lang trị bệnh cho mẹ là mẹ sẽ hết đau ngay.

Người đàn bà đáp:

– Ừ, nhưng không biết thầy lang có chịu chữa cho mẹ không nữa.

Vô Kỵ trong lòng chấn động, nghĩ: “Giọng nói này hình như của Kỷ cô cô thì phải”. Lại nghe cô bé con nói:

– Thể nào thầy thuốc cũng chữa cho mẹ mà. Mẹ đã đỡ đau chưa?

Người đàn bà nói:

– Mẹ đỡ rồi. Ôi, tội nghiệp cho con.

Vô Kỵ nghe đến đây không còn hoài nghi gì nữa, chạy ra ngoài cửa kêu lên:

– Kỷ cô nương, có phải cô không? Cô bị thương đấy ư?

Dưới ánh trăng Vô Kỵ thấy một người đàn bà mặc áo xanh, tay dắt một đứa bé gái, đúng là nữ hiệp phái Nga Mi Kỷ Hiểu Phù. Khi nàng gặp Vô Kỵ trên núi Võ Đang lúc đó nó chưa đầy mười tuổi, lúc này cách nhau gần năm năm, Vô Kỵ từ một đứa bé đã thành một thiếu niên, trong đêm tối đột nhiên gặp lại làm sao còn nhận cho ra, nàng ngạc nhiên, chỉ lắp bắp:

– Cậu… cậu…

Vô Kỵ nói:

– Kỷ cô nương, cô không nhận ra cháu sao? Cháu là Trương Vô Kỵ của phái Võ Đang đây.

Kỷ Hiểu Phù “A” một tiếng, không ngờ lại gặp y ở nơi này. Nàng nghĩ đến mình là thân con gái chưa chồng, nay tay dắt một đứa con, Vô Kỵ lại là sư điệt của người chồng chưa cưới Ân Lê Đình nên không khỏi quẫn bách, tưởng như không có cách nào tránh mặt, đâu biết việc này hai năm trước Vô Kỵ đã nghe Đinh Mẫn Quân nói tới. Nàng bị thương vốn không phải nhẹ, nay lại kinh hoảng, thân hình lảo đảo dường như muốn ngã. Đứa con gái chỉ chừng tám, chín tuổi, thấy mẹ loạng choạng thì vội hai tay đưa ra đỡ, tuy nhiên nó bé bỏng yếu sức, làm sao đỡ nổi. Vô Kỵ vội chạy đến đỡ vai Kỷ Hiểu Phù, nói:

– Kỷ cô nương, mời cô vào đây nghỉ một lát.

Y dìu nàng vào trong thảo đường. Dưới ánh đèn y thấy vai và cánh tay bên trái của Kỷ Hiểu Phù bị chém cực kỳ trầm trọng, lớp vải băng không ngừng rỉ máu tươi, lại thấy cô ta ho liên tục không sao ngăn được. Y thuật của Vô Kỵ lúc này đã hơn xa những bậc danh y bình thường, thấy tiếng ho của nàng thì biết lá phổi đã bị chấn thương nặng, liền nói:

– Kỷ cô nương, cô dùng tay phải đối chưởng với người ta nên đã bị thương ở phế mạch thái âm.

Nói rồi lấy ra bảy mũi kim châm, xuyên qua áo châm vào hiệt Vân Môn ở đầu vai, huyệt Hoa Cái ở trên ngực, huyệt Xích Trạch ở cùi chỏ… tổng cộng bảy chỗ. Trong hơn hai năm qua y theo Hồ Thanh Ngưu tiềm tâm khổ học, cả chẩn đoán bệnh tình, cách biến hóa dùng thuốc đã hiểu biết rất nhiều, riêng châm cứu thì đã học được bảy, tám thành bản lãnh của Y Tiên. Bảy huyệt đó đều thuộc Thủ Thái Âm Phế Kinh, kim vừa châm xong, tình trạng tức ngực liền giảm ngay, Kỷ Hiểu Phù vừa mừng vừa sợ, nói:

– Hảo hài tử, không ngờ cháu lại học được bản lãnh thần kỳ như thế.

Đứa con gái của Kỷ Hiểu Phù đứng bên cạnh mẹ, mặt đẹp như tranh vẽ, đôi mắt to đen láy chăm chăm nhìn một cách hiếu kỳ. Cô bé ghé tai mẹ nói nhỏ:

– Mẹ, cậu bé này là thầy lang đấy ư? Mẹ còn đau không?

Kỷ Hiểu Phù nghe đứa bé gọi mẹ thì mặt lại đỏ bừng, đến nước này không còn có thể giấu được nữa, lộ vẻ sượng sùng, nói:

– Đây là Trương ca ca, cha huynh ấy là bạn của mẹ.

Quay sang Vô Kỵ nói:

– Nó… nó tên là Bất Hối.

Ngừng lại một lát, nói tiếp:

– Họ Dương, tên là Dương Bất Hối.

Vô Kỵ cười đáp:

– Hay nhỉ, tên tiểu muội muội cũng na ná như tên huynh. Huynh là Vô Kỵ, muội muội là Dương Bất Hối.

Kỷ Hiểu Phù thấy Vô Kỵ thần sắc bình thường không có vẻ gì trách cứ thì lòng thấy yên tâm, quay sang con nói:

– Vô Kỵ ca ca giỏi lắm, mẹ không còn đau nhiều nữa.

Bất Hối đột nhiên chạy tới ôm lấy Vô Kỵ, hôn trên má y một cái. Kỷ Hiểu Phù mỉm cười nói:

– Bất nhi, đừng làm vậy, Vô Kỵ ca ca không thích đâu.

Vô Kỵ thấy tiểu cô nương này thơ ngây lanh lợi, thật là dễ thương. Y chỉ mới mười bốn tuổi, còn nhiều tính trẻ con, nhưng tuổi thơ đã nhiều gian truân, chẳng được mấy lúc vui đùa, lúc này không khỏi nghĩ thầm: “Giá như có được đứa em gái dễ thương như thế này, mình sẽ thường thường dẫn nó đi chơi”. Kỷ Hiểu Phù thấy bọn Thánh Thủ Già Lam Giản Tiệp cũng bị thương nặng đang nằm rên rỉ ở ngoài, nàng không muốn được ưu tiên nên nói:

– Các vị này đến đây trước cô, cháu hãy xem cho họ đã, cô thấy đỡ nhiều lắm rồi.

Vô Kỵ nói:

– Bọn họ đến nhờ Hồ tiên sinh chữa trị, nhưng chính tiên sinh cũng đang bị bệnh nặng, không chữa cho ai được, nhưng mấy người này không chịu đi nên nằm ở đó.

Vô Kỵ liền mời nàng vào trong phòng, mở vết thương trên vai, thấy có tới ba vết đao chém, xương cánh tay cũng bị gãy. Y bèn nối xương, rắc thuốc cho nàng, lại sắc một toa thuốc cho nàng uống rồi nói:

– Cô nên nằm ngủ một giấc, khi thuốc mê tan hết rồi thì vết thương sẽ đau lắm đấy.

Kỷ Hiểu Phù nói:

– Cám ơn cháu.

Vô Kỵ quay trở lại thảo đường thì thấy tên đệ tử phái Hoa Sơn bị thổ huyết đứng đấy chắp tay vái một cái thật sâu, nói:

– Tiểu tiên sinh, xin phiền thầy chữa bệnh cho chúng tôi, cả bọn ai ai cũng cảm kích đại đức.

Vô Kỵ từ khi học ngành thuốc tới nay ngoại trừ Kỷ Hiểu Phù, chưa hề dùng đến, người đời thường nói rằng học phải được dùng nên y cũng muốn thử. Ngặt nỗi Hồ Thanh Ngưu đã nói không chữa nên y đáp:

– Đây là nhà của Hồ tiên sinh, tiểu khả cũng chỉ là bệnh nhân thôi, đâu dám tự tiện như thế.

Gã hán tử nọ lại chắp tay nịnh thêm một câu:

– Xưa nay danh y người nào cũng phải già cả năm, sáu mươi tuổi, ai ngờ thầy tuổi còn trẻ quá mà đã có được bản lãnh như thế, quả thực trên đời ít thấy, xin thầy ra tay chữa cho.

Gã mập trông như nhà buôn nói:

– Bọn chúng tôi mười bốn người trên giang hồ cũng có chút danh tiếng, nếu được tiểu tiên sinh cứu chữa thì cả bọn ra ngoài tuyên dương, rồi khắp thiên hạ ai ai cũng sẽ nghe đến đại danh y thuật như thần của thầy.

Vô Kỵ tuổi còn nhỏ không biết tình đời, nghe hai người nịnh mấy câu thì không khỏi hoan hỉ, nói:

– Các ông bị thương nặng cả, thôi để tôi cắt cho các ông thuốc giảm đau thì được.

Nói rồi y lấy ra kim sang ra bôi cho họ cầm máu, bớt nhức. Khi Vô Kỵ coi kỹ vết thương mỗi người thì càng coi càng cảm thấy lạ lùng. Thì ra mỗi người một loại thương thế, mà cách đả thương cũng khác nhau. Có người thì bị ép uống mấy chục mũi cương châm, có người thì bị nội lực đánh dập can tạng, có người thì hai lá phổi bị cắm hai cái đinh sắt, không ngừng ho ra máu, có người gân cốt hai bên bị đánh đứt nhưng tim phổi lại không sao, lại một người khác cả người bầm tím, nói là bị rết, bò cạp, ong vàng cắn. Vô Kỵ chỉ mới coi sáu, bảy người đã phải nhíu mày, nghĩ thầm: “Hung thủ sao lại hành hạ người ta ác độc ghê gớm đến vậy?” Bỗng y chợt nghĩ ra: “Vết thương trên vai và cánh tay Kỷ cô cô xem ra bình thường, hay là cô bị nội thương nào đặc biệt mà mình không phát hiện ra?” Y vội quay vào phòng trong, nắm tay bắt mạch Kỷ Hiểu Phù, lập tức giật mình, thấy mạch cô ta lúc mạnh lúc yếu, lúc chậm, lúc nhanh, hiển nhiên nội tạng có gì khác thường, nhưng tại sao lại ra như thế thì quả thật khó biết. Y bèn đi tới trước phòng của Hồ Thanh Ngưu, hạ giọng hỏi:

– Tiên sinh, ông đã ngủ chưa?

Nghe Hồ Thanh Ngưu nói:

– Chuyện gì thế? Dù có là ai ta cũng không chữa đâu.

Vô Kỵ đáp:

– Vâng, có điều những người này bị thương thật là kỳ quái.

Y đem tất cả bệnh trạng mỗi người nhất nhất kể lại cho Hồ Thanh Ngưu nghe. Hồ Thanh Ngưu ở cách chiếc mền che chăm chú nghe, chỗ nào không rõ ràng thì bảo Vô Kỵ đi ra coi lại. Vô Kỵ tốn mất cả nửa giờ mới kể hết các chứng của mười lăm người kia. Hồ Thanh Ngưu suy nghĩ một lúc lâu sau mới nói:

– Hừ, những quái thương này ngoài ta ra không ai…

Đằng sau Vô Kỵ bỗng có người tiếp lời:

– Hồ tiên sinh, vị chủ nhân của bông hoa vàng bảo tôi nhắn lại với ông là: “Ngươi uổng xưng là Y Tiên, trong mười lăm loại kỳ thương quái độc này ngươi không thể chữa nổi một loại nào cả”. Ha ha, quả nhiên ông chỉ trốn ở trong nhà, giả vờ bị bệnh.

Vô Kỵ quay đầu lại, thấy người nói câu đó chính là gã hói đầu Thánh Thủ Già Lam Giản Tiệp của phái Không Động. Trên đầu y không còn một sợi tóc nào, thoạt tiên Vô Kỵ tưởng y trời sinh đầu hói, sau xem bệnh mới biết y bị người ta bôi một loại thuốc độc lên làm tóc rụng sạch, độc dược còn đang ăn xuống, e rằng chỉ vài ngày nữa lan tới tận óc. Hồ Thanh Ngưu lạnh lùng đáp:

– Ta trị được hay không chẳng liên quan đến ngươi. Ta xem ngươi chỉ còn sống được bảy, tám ngày thôi, sao không mau về nhà gặp vợ con một lần, ở đây nói lảm nhảm có ích gì?

Giản Tiệp thở hổn hển nói:

– Chủ nhân bông hoa vàng sớm tối sẽ đến tìm nhà ngươi, cả bọn liên thủ cùng chống cường địch chẳng hơn là ngươi nằm trốn trong phòng bó tay chờ chết hay sao?

Hồ Thanh Ngưu nói:

– Ta được thêm mười lăm cái bị thịt giúp vào thì có ích gì?

Giản Tiệp lại năn nỉ thêm một hồi nhưng Hồ Thanh Ngưu không thèm lý tới, sau cùng Giản Tiệp nổi khùng lên quát lớn:

– Được rồi, đằng nào cũng chết, bọn ta vào đâm cho ngươi mấy nhát để cùng với tên thầy lang khốn nạn này cùng chết cho xong.

Lúc đó bên ngoài một người khác đi vào, chính là gã hồi trước thổ huyết. Y thò tay vào bọc lấy ra một cái nga mi thích, giơ ra dí vào ngực Giản Tiệp, lạnh lùng nói:

– Ngươi đắc tội với Hồ tiền bối thì họ Tiết này thanh toán ngươi trước.

Gã họ Tiết lớn tiếng nói:

– Hồ tiền bối, vãn bối là Tiết Công Viễn, môn hạ của Tiên Vu tiên sinh phái Hoa Sơn, xin khấu đầu trước lão nhân gia.

Nói xong quỳ xuống, rập đầu mấy cái. Tiết Công Viễn hành đại lễ xong nói:

– Hồ tiền bối thân thể khiếm an, bọn chúng tôi thật là kém phúc, xin Hồ tiền bối ưng thuận cho đệ tử của Hồ tiền bối trị bệnh cho chúng tôi.

Hồ Thanh Ngưu lạnh lùng nói:

– Thằng bé đó đâu phải đệ tử ta. Nó trong người trúng phải âm độc, cầu ta chữa bệnh, nhưng ta đã lập trọng thề trừ người trong Minh giáo ra quyết không chữa cho người ngoại đạo nên ta không chữa cho y, các ngươi ở lì nhà ta không chịu đi, hừ, bộ các ngươi tưởng ta sẽ rủ lòng thương sao? Bọn ngươi thử hỏi thằng bé đó xem, nó ở đây bao lâu rồi?

 Trang trước Trang sau 
avatar
  Subscribe  
Thông báo về