Hồi 46: Quảng Thành Tử phá trận Kim Quang

Rạng ngày Nhiên Ðăng dắt mười hai vị đại tiên ra trận, đánh chuông vàng, khánh bạc. Xảy nghe bên dinh Thương phát một tiếng pháo, thái sư Văn Trọng dẫn tướng ra ngoài, đặng xem chư tiên phá trận Phong Hầu.

Vị tiên lập trận Phong Hầu là Ðổng Toàn, cưỡi bạch lộc ra trước ca rằng:

“Gặp hội thanh bình chẳng biết lo
  Ðất trời hòa thuận vững khuôn lò
  Xưa nay hết loạn thời trống thị
  Thiên hạ từ đây thấy ấm no.”

Ðổng Toàn ca rồi lướt ra khiêu chiến. Nhiên Ðăng tìm người lót trận chưa được, nên chưa dám sai ai. Lúc đó Hoàng Phi Hổ đem Phương Bật, Phương Tướng ra mắt Tử Nha và thưa:

– Tôi đi giải lương, thu được hai tướng là Phương Bật và Phương Tướng, trước đồng làm chức trấn điện đại tướng quân của Trụ Vương.

Tử Nha mừng rỡ thu nhận. Nhiên Ðăng thấy hai tướng, liền than:

– Số trời đã định, dù muôn vật cũng khó tránh.

Liền sai Phương Bật xuống phá trận Phong Hầu. Thương thay Phương Bật là người trần tục, nghe bảo phá trận, tưởng là phá trận thường, có ngờ đâu là trận phép lợi hại. Phương Bật cầm kích cả kêu:

– Yêu đạo, có ta đến phá trận đây.

Nói rồi đâm một kích. Ðổng Toàn thấy một tướng cao vời vợi, cặp mắt lau láu, râu ria, mặt trùng táo, vung kích đâm mình, vội đưa gươm ra đỡ. Ðánh được vài hiệp, Ðổng Toàn bỏ chạy vào trận, Tử Nha truyền giục trống, Phương Bật nghe tiếng trống vội vã đuổi theo. Ðổng Toàn liền lên đài rung cây phướn đen, gươm đao trong gió bay ra chặt Phương Bật đứt thành mấy đoạn. Ðổng Toàn truyền quân kéo Phương Bật ra ngoài trận, lớn tiếng kêu các vì tiên Xiển giáo mắng lớn:

– Quí vị đạo hữu cung Ngọc Hư có phép thì vào trận, tại sao lại sai một kẻ phàm tục vào trận cho uổng mạng? Tôi tưởng hành động như vậy thật không phải của kẻ đại nhân đại độ, không phải lương tâm của bậc chân tu.

Nhiên Ðăng liền truyền Từ Hàng đạo nhân lĩnh Ðịnh Phong châu vào phá trận. Từ Hàng tuân lệnh, tay cầm trái châu, miệng hát:

“Từ ẩn Huyền Đô biết mấy năm
  Ruộng dâu biển thắm đỗi dư trăm
  Ðền vàng cung ngọc từng qua lại
  Phủ tía non hồng rảnh viếng thăm
  Mây bạc lừng phen êm ái cưỡi
  Núi xanh nhiều lúc thảnh thơi ngồi
  Nay đã được phép trường sinh ấy
  Chẳng muốn cho đời biết tiếng tăm.”

Từ Hàng ca rồi nói với Ðổng Toàn:

– Chúng ta gặp lúc này phạm tội sát sinh rất nhiều, còn các ngươi là kẻ tiêu diêu vô sự, sao còn xuống hồng trần bày chuyện làm chi?

Ðổng Toàn nói:

– Bởi các ngươi ỷ Xiển giáo cao kỳ nên hằng khi dễ chúng ta, nên anh em chúng ta buộc lòng phải xuống núi lập trận thử tài cao thấp. Nếu đạo hữu thấy lòng mình cần cởi mở thì đừng vào trận làm gì, hãy để cho người khác chịu khổ não.

Từ Hàng nói:

– Người giữ mình không được, đừng lo đến thân ta.

Ðổng Toàn nổi giận, lướt tới chém một gươm, Từ Hàng đưa kiếm ra đỡ và khen:

– Thật khá lắm.

Hai người giao đấu với nhau một hồi, Ðổng Toàn bỏ chạy vào trận, Từ Hàng đuổi theo. Ðổng Toàn chạy lên đài rung cây phướn đen, Từ Hàng lấy Ðịnh Phong châu giơ lên thì giông gió đều yên lặng, hễ gió không thổi thì gươm giáo không bay. Từ Hàng liền lấy bình Lưu Ly quăng lên, trong bình khói đen bay ra ngất trời, Từ Hàng sai Huỳnh Cân lực sĩ trúc bình xuống, khói đen chiếu vào người Ðổng Toàn, hút Ðổng Toàn vào bình ấy. Từ Hàng truyền Huỳnh Cân lực sĩ đem bình ra ngoài trận. Ðến trước mặt chư tiên, Từ Hàng nói lớn:

– Tôi đã phá trận Phong Hầu rồi.

Vừa nói vừa lấy bình Lưu Ly trút ra, thì thấy:

Vớ giày áo mão còn nguyên vẹn
  Xương thịt, ruột gan đã nát tan.

Văn thái sư trông thấy nổi giận, xách roi đến đánh, Huỳnh Long chân nhân bước ra can:

– Văn huynh chớ nóng giận, mười trận chúng tôi mới chỉ phá được ba, thắng bại chưa phân, sao đã vội dùng vũ lực?

Bỗng nghe trong trận Hàn Băng nổi lên một tràng chuông, vị tiên chủ trận này là Viên Giác bước ra nói lớn:

– Văn thái sư đừng tranh hùng, cứ để mặc tôi.

Nói rồi ngâm rằng:

“Trận đồ mầu nhiệm có ai hay
  Luyện tập công lao tính đã dày
  Biến hóa vô cùng nhiều phép lạ
  Nực cười những kẻ muốn thày lay.”

Viên Giác ca rồi nói lớn:

– Đệ tử Xiển giáo dám vào trận ta chăng?

Nhiên Ðăng sai Tiết Ác Hổ phá trận, Tiết Ác Hổ tuân lệnh, cầm gươm xông ra. Viên Giác xem thấy cười lớn, nói:

– Thằng con nít bị chúa lợi dụng máu xương. Ta tha chết cho ngươi đấy, hãy về gọi thầy ngươi ra đây.

Tiết Ác Hổ nổi giận, hét:

– Ta đã vâng lệnh đạo trưởng phá trận này, ngươi chớ làm phách.

Nói rồi vung kiếm chém tới. Viên Giác giận quá, đánh vài hiệp rồi bỏ chạy vào trận. Tiết Ác Hổ đuổi theo, Viên Giác rung cây phướn, tức thì hòn núi giá ở trên sa xuống đè Tiết Ác Hổ xẹp lép, mình nát như tương. Ðạo Hạnh thiên tôn thấy trong trận có một luồng khói đen bay lên, biết Tiết Ác Hổ đã bỏ mình rồi liền chặt lưỡi than:

– Có hai đứa đồ đệ thì mỗi đứa bỏ mình trong mỗi trận.

Lại thấy Viên Giác cưỡi hươu xông tới hỏi:

– Mười hai vị đại tiên không ai dám phá trận hay sao lại khiến đệ tử vào chết thế cho mình?

Nhiên Ðăng sai Phổ Hiền chân nhân vào phá trận, Phổ Hiền tuân lệnh cầm gươm bước ra ca:

“Giữ lòng đạo đức phải khiêm nhường
  Trận giá dường như nắng tuyết sương
  Tánh lửa không dằn sao khỏi họa
  Nội trong giây phút mát thiên đường.”

Viên Giác nghe ca nổi xung, cầm gươm lướt tới, Phổ Hiền nói:

– Viên Giác, ngươi cố tình sát sinh mới lập trận ấy. Nay ta đến đây, một là ngươi phạm tội sát sinh, hai là ngươi vong mạng. Ngươi nên thấy hai điều tai hại ấy mà lui trước thì hơn.

Viên Giác nói:

– Trong đời người ta chỉ thấy việc giết người nhỏ mọn trước mắt mà không thấy kẻ chủ trương giết người to tát hơn. Ta lập trận tuy là phạm sát sinh, nhưng lại để cản ngăn những kẻ chủ trương sát sinh khác.

Phổ Hiền nói:

– Ngươi nói ai là kẻ chủ trương sát sinh?

Viên Giác nói:

– Xiển giáo các ngươi chủ trương lập bảng Phong Thần, giết các vị tiên đối lập để thống trị, lại chủ trương sai các đệ tử xuống trần, viện cớ phò Chu diệt Trụ, quấy rối muôn dân, làm cho nạn binh đao thêm nguy hiểm, như thế không phải là chủ trương sát sinh sao?

Phổ Hiền nói:

– Viên Giác, ngươi nói sai rồi. Giáo chủ chúng ta chỉ thuận theo mệnh trời, làm những việc theo khí số của trời đất. Các ngươi không thông khí số nên mới chống lại điều ấy.

Viên Giác nổi giận chém tới một gươm, Phổ Hiền đưa bửu kiếm ra đỡ. Ðánh được ít hiệp, Viên Giác bỏ chạy vào trận, Phổ Hiền đuổi theo. Viên Giác lên đài rung phướn, Phổ Hiền liền chỉ một cái, hào quang hiện ra như sợi chỉ, trên có một vầng mây cao hơn hai trượng, vầng mây có ba góc, mỗi góc có một ngọn đèn, hào quang tỏa xuống như mưa đổ. Núi giá bị đèn nóng, tan ra nước chảy ngay. Viên Giác biết trận hư rồi, tìm đường thoát thân, Phổ Hiền lẹ tay phóng gươm Ngô Câu ra chém Viên Giác tại trận, rồi thủng thỉnh thu phép trở ra ngoài.

Văn thái sư thấy trận Hàn Băng bị phá, toan giục kỳ lân tới đánh quần tiên, bỗng thấy Kim Quang thánh mẫu cưỡi ngựa lướt tới ngâm rằng:

“Cho hay đạo cả chẳng nhiều lời
  Một trận thần thông thấu đất trời
  Liếc mắt xem qua cơ tạo hóa
  Một câu thuận nghịch để muôn đời.”

Kim Quang thánh mẫu ngâm xong, hỏi lớn:

– Trong Xiển giáo có ai dám phá trận của ta?

Nhiên Ðăng xem hết các tướng hai bên, không biết nên sai ai đi trước dọn đường, xảy thấy trên mây sa xuống một vị đạo nhân môi tựa thoa son, mặt như dồi phấn. Các vị tiên nhìn kỹ thì thấy đạo sĩ ấy là Tiêu Trăng, cũng là đệ tử của Nguyên Thỉ. Tiêu Trăng bái các tiên và nói:

– Tôi vâng lệnh thầy dạy, xuống phá trận Kim Quang.

Nói vừa dứt tiếng đã nghe Kim Quang thánh mẫu nói lớn:

– Ðệ tử cung Ngọc Hư, hãy mau đến phá trận.

Tiêu Trăng lướt tới, Kim Quang thánh mẫu hỏi:

– Ngươi là ai đó?

Tiêu Trăng đáp:

– Ngươi thật không biết ta sao? Ta là Tiêu Trăng, đệ tử cung Ngọc Hư.

Kim Quang thánh mẫu nói:

– Ngươi thần thông lợi hại bao nhiêu mà dám vào phá trận ta?

Nói rồi giơ gươm Phi Hùng chém tới, Tiêu Trăng đưa bửu kiếm ra đỡ. Hai người đánh nhau chưa đầy năm hiệp, Kim Quang thánh mẫu bỏ chạy vào trận, Tiêu Trăng đuổi theo. Kim Quang thánh mẫu lên đài kéo dây mở kiếng, vỗ tay một cái, sấm nổ vang trời, hai mươi mốt mặt kiếng chiếu hào quang sáng giới. Tiêu Trăng la lên một tiếng, cả mình mẩy cháy ra tro.

Kim Quang thánh mẫu lại lên ngựa ra ngoài hỏi lớn:

– Tiêu Trăng đã tiêu rồi, còn ai dám vào phá trận nữa?

Nhiên Ðăng mời Quảng Thành Tử ra trận. Quảng Thành Tử tuân lệnh bước tới ca:

“Có phúc tự nhiên được có duyên
  Non năm năm trước được thầy khuyên
  Dạy câu bảo mạng say mùi đạo
  Luyện phép trường sinh chứng phẩm tiên
  Nhật nguyệt phủ che trong áo rộng
  Càn khôn chất chứa một bầu riêng
  Trời cao vời vợi xuân không dứt
  Ẩn chốn sơn lâm lánh thị thiền.”

Kim Quang thánh mẫu thấy Quảng Thành Tử đến liền kêu lớn:

– Quảng Thành Tử, ngươi dám phá trận Kim Quang của ta sao?

Quảng Thành Tử nói:

– Trận này như đồ chơi trẻ con, có khó gì mà không phá.

Kim Quang thánh mẫu nổi giận chém liền, Quảng Thành Tử đưa gươm ra đỡ. Ðánh được năm hiệp, Kim Quang thánh mẫu bỏ chạy vào trận, Quảng Thành Tử lấy áo tiên ra bao khắp mình mẩy, hai mươi mốt tấm kiếng trong trận không làm sao chiếu trúng mình được, hơn một giờ mà sức nóng trong trận vẫn không làm cho Quảng Thành Tử bị hại. Quảng Thành Tử lén lấy Phiên Thiên ấn lòn tay dưới áo liệng lên, trong trận nghe có tiếng kêu reng rẻng, mười chín mặt kiếng trong trận bể nát. Kim Quang thánh mẫu thất kinh, cầm hai tấm kiếng còn lại chiếu vào Quảng Thành Tử, nhưng Quảng Thành Tử nhờ có áo phép che kín mít, hơi nóng không phạm đến. Quảng Thành Tử thừa dịp lấy Phiên Thiên ấn liệng lên nữa, trúng nhằm hai miếng kiếng còn lại bể nát, chiếc ấn lại sa nhằm đầu Kim Quang thánh mẫu chết tươi. Hồn Kim Quang thánh mẫu bay lên đài Phong Thần, còn Quảng Thành Tử thì ung dung trở ra ngoài trận.

Văn thái sư thấy Kim Quang thánh mẫu đã thác, liền hét lớn:

– Quảng Thành Tử, ta quyết đánh ngươi báo thù cho Kim Quang thánh mẫu.

Bỗng có tiếng Tống Lương ở trong trận Hóa Huyết kêu lớn:

– Văn huynh chớ giận, để tôi bắt nó báo cừu cho mấy vị đạo huynh.

Nói rồi giục nai lướt tới. Nhiên Ðăng thấy Tống Lương đầu đội mũ đuôi cọp, mặt trùng táo, râu ria, xông tới khiêu chiến thì chưa biết nên sai ai vào trận này lót đường, bỗng thấy một đạo sĩ từ đâu bước đến bái chào:

– Tôi xin ra mắt các vị tiên trưởng.

Nhiên Ðăng nói:

– Ðạo sĩ ở núi nào, tên họ là gì, xin cho ta biết?

Ðạo sĩ nói:

– Tôi là Kiều Khôn ở núi Ngũ Di, động Bạch Vân, nghe nói trong trận Thập Tuyệt có trận Hóa Huyết rất lợi hại nên đến đây trợ chiến.

Tống Lương không thấy ai ra phá trận, một lần nữa kêu lớn:

– Có ai dám ra phá trận hay không?

Kiều Khôn liền xách gươm lướt tới nói:

– Các ngươi tuy theo Triệt giáo chứ cũng là kẻ tu hành, sao lại ác tâm mở trận Hóa Huyết mà hại người?

Tống Lương nói:

– Ðã cầm gươm đến đây tranh đấu, đừng nói chuyện đạo đức. Nếu đủ tài thì vào phá trận, còn không thì lui về kẻo thiệt mạng.

Kiều Khôn giận quá mắng:

– Tống Lương, ngươi chớ khoe tài, ta quyết lấy đầu ngươi cho thiên hạ thấy.

Tống Lương mặt phừng phừng lửa giận, giục hươu đến chém liền. Kiều Khôn ra tài đánh được năm hiệp, Tống Lương liền chạy vào trận, Kiều Khôn đắc thắng đuổi theo. Tống Lương lên đài hốt hắc sa vãi vào Kiều Khôn một cái. Thương thay:

Bao nhiêu xương thịt tiêu ra huyết
  Phong Thần tiếp nhận một linh hồn.

Tống Lương giết Kiều Khôn rồi bước ra trận nói lớn:

– Nhiên Ðăng, các ngươi hèn hạ lắm! Nếu phá trận nổi thì vào phá, còn không thì lui về, sao lại sai những kẻ tu hành còn non nớt vào thế mạng?

Nhiên Ðăng nói:

– Những kẻ ấy do mệnh trời đã dành riêng cho họ.

Tống Lương cười lớn:

– Tại sao mệnh trời không dành những rủi ro như vậy cho kẻ có danh vọng? Chính là các ngươi sợ chết đã làm cái điều vô nhân đạo đó.

Nhiên Ðăng liền sai Thái Ất chân nhân vào trận. Thái Ất chân nhân bước đến ngâm:

“Năm xưa dốc học đạo trường sinh
  Mới biết ngày nay phép đã tinh
  Vận chuyển càn khôn đà quảng đại
  Ðổi dời nhật nguyệt cũng quang minh
  Ngũ hành thuận nghịch càng màu nhiệm
  Bát quái âm dương rất hiển linh
  Ẩn động Kim Quang thanh tịnh ấy
  Ngặt còn phạm sát phải cầm binh.”

Thái Ất ca vừa dứt, Tống Lương nói:

– Ðạo huynh dám phá trận này sao?

Thái Ất nói:

– Trận này ta vào như dạo mát, có gì nguy hiểm mà không dám phá.

Tống Lương nổi giận, cầm gươm báu chém liền, Thái Ất đưa gươm đỡ. Ðánh nhau độ vài hiệp, Tống Lương lùi vào trận, Thái Ất nghe chuông giục đằng sau vội lướt vào cửa trận. Tống Lương leo lên đài, lấy hắc sa vãi tới, Thái Ất chỉ một cái hóa ra hai bông sen xanh, hai chân đứng lên hai bông sen ấy, rồi tay trái chỉ lên một cái, hiện ra năm đạo hào quang cao hơn hai trượng, trên đầu hiện mây lành năm sắc che phủ cả mình. Tống Lương vụt hắc sa đến, hào quang che kín mình, không trúng vào người Thái Ất. Tống Lương thấy phép không linh, biết nguy đến nơi, liền tìm đường tẩu thoát, nhưng không kịp, bị Thái Ất ném Cửu Long Thần Hỏa trạo lên, chín con rồng lửa quấn vào mình Tống Lương đốt cháy thành tro.

Văn thái sư thấy Thái Ất phá trận Hoá Huyết và đốt cháy Tống Lương thành tro liền đón tại cửa trận kêu lớn:

– Thái Ất, không về được! Có ta đây!

Huỳnh Long chân nhân cưỡi hạc bay đến nói:

– Người lớn giao ước với nhau, lẽ nào thất tín. Nay mười trận mới đánh được sáu, chưa rõ thấp cao, xin thái sư thu binh tướng về dinh.

Văn thái sư giận quá nhưng không biết nói sao, đành phải thu binh tướng về dinh. Khi về đến trướng phủ, Văn Trọng cho mời bốn vị tiên chủ trận đến bàn bạc, và nói:

– Tôi chịu ơn vua, làm quan đến cực phẩm, liều chết trả ơn đã đành, quí hữu chỉ vì tôi mà chết vô cớ, lòng tôi không nỡ, vậy xin bốn vị trở về hải đảo tu hành, để tôi liều sinh tử với Khương Thượng.

Bốn vị đạo sĩ thấy Văn Trọng buồn bã, tìm lời an ủi:

– Xin Văn huynh chớ thối chí, chúng tôi sẽ có kế hay để đối địch.

Nói rồi đồng về giữ trận. Văn Trọng ngồi một mình lo lắng, ngồi tính không ra kế, sực nhớ đến Triệu Công Minh là đạo hữu ở núi Nga Mi, động La Phù, nghĩ thầm:

– Nếu được người này giúp mình chắc làm nên việc.

Liền bảo Kiết Lập và Dư Khanh giữ dinh, một mình cưỡi Hắc Kỳ lân qua động La Phù.

Khi đến chân núi, Văn thái sư trông thấy phong cảnh tốt tươi, tòng bá mịt mù, thật là một nơi thanh tịnh. Văn Trọng xuống kỳ lân, đến trước cửa động hỏi lớn:

– Có ai trong động không?

Ðồng tử bước ra hỏi lại:

– Lão gia từ đâu đến?

Văn Trọng hỏi:

– Có thầy ngươi ở nhà không?

Ðồng tử thưa:

– Thầy tôi đang xem sách trong động.

Văn thái sư nói:

– Ngươi vào thưa với Triệu đạo trưởng có ta là Văn Trọng đến viếng.

Ðạo đồng vào thưa lại, Triệu Công Minh liền bước ra cửa động đón tiếp và nói:

– Lâu nay cách mặt, tôi tưởng đạo huynh mải lo phú quý quên cả bạn bè trên núi non hiu quạnh rồi chứ?

Hai người dắt tay nhau vào động, Triệu Công Minh mời ngồi đối diện. Văn Trọng thở dài một tiếng, Triệu Công Minh nói:

– Anh có việc lo lắng sao?

Văn Trọng nói:

– Tôi vâng lệnh vua Trụ, lãnh chiếu chinh Tây, không ngờ học trò Xiển giáo là Tử Nha có nhiều mưu trí, thông ròng tài phép, tôi đánh luôn mấy trận vẫn không thắng nổi, cực chẳng đã phải nhờ đến mười anh em ở Kim Ngao đảo đến giúp. Các anh em ấy đến lập trận Thập Tuyệt, gồm phép tam tài, chẳng ngờ Tử Nha hội chư tiên, phá mất sáu trận, giết mất sáu anh em. Tôi cùng phương hết kế phải đến đây, chẳng biết đạo huynh có vui lòng chỉ cho một mưu kế không?

Triệu Công Minh nói:

– Tại Văn huynh không đến đây sớm, nếu tôi biết được sự việc như vậy đã không để cho Văn huynh đại bại. Thôi Văn huynh về trước, tôi sắp xếp công việc rồi sẽ đến trợ giúp Văn huynh.

Vãn thái sư mừng rỡ, từ giã, cưỡi kỳ lân trở về. Còn Triệu Công Minh kêu học trò là Triệu Cửu Công, Dao Thiếu Tư là hai kẻ tùy tùng đem theo sai khiến, còn động thì giao cho một tên tiểu đồng và dặn:

– Ngươi ở nhà coi chừng động phủ, ta đi ít hôm sẽ trở về.

Dặn rồi ba thầy trò đều độn thổ. Khi đi đường qua đến một hòn núi, xảy nghe một trận gió lạnh ghê mình, Triệu Công Minh nhô đầu lên, thấy một con cọp mun rất dữ, gầm lên một tràng chấn động cả núi rừng. Có bài thơ rằng:

Gầm lên một tiếng dậy non sông
  Ðen bóng như than cặp mắt tròn
  Giơ vuốt như dao hình giống đá
  Nhăn nanh dường kiếm miệng dường son
  Người kinh bởi giọng rền vang núi
  Cỏ rẹp võ oai gió véo von
  Cầm thú nghe hơi đều bặt dấu
  Sơn quân chữ tặng đến nay còn.

Triệu Công Minh trông thấy con cọp đen chạy đến, mừng rỡ cười lớn:

– Ta đang đi chân không, chẳng biết dùng con vật gì cho tiện, nay gặp con cọp này, bắt cưỡi đi đường núi thì tiện biết bao.

Nói rồi đưa hai ngón tay để lên mình cọp, lấy đây cột cổ leo lên lưng cưỡi. Con cọp vùng vẫy, Triệu Công Minh đưa tay vẽ một điệu bùa sau ót, tức thì cọp ngoan ngoãn tuân theo lời sai khiến, bốn chân hóa bốn vầng mây, bay một hồi đến dinh Văn Trọng. Hai người đệ tử cũng độn thổ theo kịp.

Triệu Công Minh bước xuống lưng hùm, quân sĩ trong dinh trông thấy con cọp đen đều thất kinh la lớn:

– Cọp dữ! Cọp dữ!

Triệu Công Minh nói:

– Không phải cọp rừng, con vật ta nuôi đấy. Hãy mau về báo với Văn Trọng có ta đến đây trợ lực.

Văn thái sư nghe rõ liền bước ra khỏi dinh nghênh tiếp, bốn vị tiên ở Kim Ngao đảo cũng bước ra mừng rỡ chào hỏi. Triệu Công Minh nói:

– Quí đạo huynh lập mười trận đồ, đã không hại được Tử Nha, lại thiệt mạng mất sáu người, tôi nghe việc ấy tức tối vô cùng.

Bốn vị tiên đồng nói:

– Có đạo huynh đến đây giúp sức với chúng tôi thì chắc trừ được Tử Nha.

Triệu Công Minh nhìn sang thành Tây Kỳ, thấy có một cái đài cao nơi cửa Tây thành, trên đài có treo một người, liền hỏi:

– Ðài đó là đài gì? Ai bị treo lủng lẳng như vậy?

Bạch Lễ nói:

– Chúng tôi lập trận Thập Tuyệt, các vị tiên Xiển giáo hội đến đây để phá trận. Ðài ấy do Tử Nha để chư tiên ở, gọi là Lư Bồng, và người bị treo là Triệu Giang, chủ trận Ðịa Liệt, do chúng bắt được hôm trước.

Triệu Công Minh nổi giận nói:

– Tam giáo cũng như một, đã là kẻ tu hành, tại sao còn kiêu ngạo với nhau? Ðể tôi bắt bên nó một người treo lại mà rửa nhục.

Nói tôi cưỡi cọp, cầm roi, lướt tới bên thành.

 Trang trước Trang sau 
avatar
  Subscribe  
Thông báo về