Hồi 5: Trị thương

Khúc Phi Yến quay lại vẫy tay, Nghi Lâm liền theo cô tiến vào. Cô đi tới thì thấy người mở cổng mặc áo bào bằng nhiễu, đầu tóc chải nhẵn bóng. Y vừa thấy Nghi Lâm thì lộ vẻ cực kỳ kinh dị. Người kia đi trước dẫn đường. Qua một cái sân rộng, y vào căn nhà phía Tây, mở rèm lên rồi nói:

– Mời tiểu thư cùng sư thái hãy ngồi chờ ở đây.

Cửa rèm vừa mở, một mùi thơm son phấn đưa ra nực mũi. Nghi Lâm tiến qua cửa thì thấy trong phòng kê một cái giường lớn, trên giường chăn gối đều bằng gấm thêu hoa. Thứ gấm này là thứ thổ sản đất Tương Tiêu, tỉnh Hồ Nam, nổi tiếng khắp thiên hạ. Bức chăn gấm thêu một đôi uyên ương nhởn nhơ dưới nước, màu sắc rực rỡ mà linh động như chim thật. Nghi Lâm xuất gia vào Bạch Vân am từ thuở nhỏ, nàng chỉ quen chăn gối bằng vải xanh thô sơ, chưa từng thấy đồ xa hoa như lần này. Nàng vừa ngó qua liền quay đầu ra phía khác. Trên kỷ thắp một ngọn đèn hồng, bên ngọn đèn là một tấm gương trong, một hộp đựng nước hương, phấn sáp. Hai đôi giày thêu hoa để dưới đất trước giường, một đôi cho đàn ông, một đôi cho đàn bà, sắp đặt ngay ngắn. Nghi Lâm giật nẩy mình, ngửng đầu lên, bỗng ngó thấy một khuôn mặt trái xoan ửng đỏ ra chiều bẽn lẽn. Hình ảnh này chính là bóng nàng qua tấm gương phản chiếu lại. Rèm cửa vén lên, một người bộc phụ tươi cười bưng trà đến. Mụ này quần áo gọn ghẽ và có vẻ rất yêu kiều tao nhã. Nghi Lâm đứng trước tình cảnh này trong lòng lại càng khiếp sợ, khẽ hỏi Khúc Phi Yến:

– Nơi đây là địa phương nào?

Khúc Phi Yến tủm tỉm cười. Cô cúi mình ghé miệng vào tai bộc phụ nói câu gì không rõ, mụ đáp lại bằng một tiếng “vâng” rồi đưa tay lên giữ miệng cười “hì” một tiếng. Ðoạn mụ thoăn thoắt đi ra. Nghi Lâm bụng bảo dạ:

– Mụ này xem ra có vẻ kiểu cách, quyết không phải là người tốt.

Nàng muốn hỏi Khúc Phi Yến xem mụ là ai, bỗng nghe có tiếng đàn ông cười “ha hả”, mà lại là tiếng cười rất quen thuộc. Nghi Lâm giật mình đứng dậy. Nàng thò tay toan rút kiếm cài ở sau lưng thì chẳng thấy kiếm đâu nữa, không hiểu bị ai lấy mất từ lúc nào. Người kia vừa cười rộ lên vừa vén rèm tiến vào. Y vừa ngó thấy Nghi Lâm đã ngừng tiếng cười, vẻ mặt cực kỳ bẽn lẽn. Nghi Lâm trống ngực đánh thình thình. Nguyên người vừa bước vào là Ðiền Bá Quang. Nàng vô cùng xao xuyến, la thầm:

– Hỏng bét! Hỏng bét! Mình mắc bẫy con tiểu quỷ Khúc Phi Yến rồi! Thảo nào thị bảo người đó tưởng niệm mình đau khổ vô cùng!…

Ðiền Bá Quang ngẩn người ra một cái rồi lập tức trở gót toan đi, Khúc Phi Yến nói:

– Khoan đã! Sao vừa thấy đã chạy trốn ngay?

Ðiền Bá Quang vừa rảo bước ra khỏi cửa vừa nói:

– Ta… không thể… nhìn mặt vị tiểu sư thái đó nữa…

Khúc Phi Yến cười ha hả nói:

– Ðiền Bá Quang! Người thật là kẻ chẳng có tín nghĩa chi hết. Ngươi đã thua cuộc Lệnh Hồ Xung, vậy phải lạy tiểu sư thái đây làm sư phụ. Ngươi vừa thấy mặt sư phụ đã chẳng rập đầu, lại không kính cẩn tiến đến hô lên một tiếng “sư phụ”, như vậy còn ra thể thống gì nữa?

Ðiền Bá Quang đáp:

– Vụ này không nên nhắc tới nữa. Ta đã bị mắc bẫy Lệnh Hồ Xung. Phi Phi, sao ngươi cũng đến chỗ này làm chi? Ði Ði! Ði lẹ đi! Ðàn bà con gái ai lại tới kỹ viện bao giờ?

Nghi Lâm nghe thấy hai chữ kỹ viện thì trống ngực đánh loạn lên, cơ hồ ngất đi. Nàng ngó cách bài trí trong phòng đã ngấm ngầm cảm thấy có điều ngoắt ngoéo, nhưng nàng không khi nào ngờ tới đây lại là một kỹ viện. Chẳng những nàng hiểu rõ kỹ viện là thế nào mà nàng còn nghe người ta nói kỹ nữ là hạng đàn bà con gái dâm đãng, đê hèn nhất thiên hạ. Họ bồi tiếp bất cứ người đàn ông nào, miễn là người đó có tiền. Nàng tự hỏi:

– Khúc Phi Yến dẫn mình vào kỹ viện, phải chăng là muốn bắt mình làm kỹ nữ?

Trong dạ bồn chồn, suýt nữa nàng phát khóc. May mà Ðiền Bá Quang vừa ngó thấy nàng đã bỏ đi ngay, không dám lại bức bách nên nàng dường như còn chút sinh cơ. Bỗng nghe Khúc Phi Yến cười nói:

– Trai là người thì gái cũng là người. Ngươi vào kỹ viện được, sao ta lại không vào được?

Ðiền Bá Quang đứng bên ngoài bức rèm giậm chân nói:

– Gia gia ngươi mà biết ngươi vào đây nhất định sẽ giết ta. Phi Phi ngoan lắm, Phi Phi tốt lắm, ta năn nỉ ngươi, đừng có đùa cợt một cách quái gở như thế, mau mau đưa vị tiểu sư thái đó đi đi! Ta chỉ mong ngươi đi ngay rồi bất luận ngươi bắt ta làm gì ta cũng xin chịu.

Khúc Phi Yến cười nói:

– Ta nhất định không đi! Trong thành Hành Sơn chỉ có gian phòng này là đẹp, đêm nay ta cùng Nghi Lâm tỷ tỷ muốn ngủ lại đây.

Ðiền Bá Quang nóng nảy dằn giọng hỏi:

– Ngươi có đi ngay không?

Khúc Phi Yến cười đáp:

– Dĩ nhiên ta không đi, ngươi muốn làm gì? Bậc đại trượng phu một lời đã nói, ngựa tứ khôn theo. Ta bảo không đi là không đi.

Ðiền Bá Quang đành đấu dịu:

– Nhưng ngươi không phải là trượng phu. Phi Phi ngoan lắm, nghe lời ta đi ngay đi, mai qua sẽ kiếm cho ít đồ chơi.

Khúc Phi Yến nói:

– Thôi đi, ta thiếu gì đồ chơi. Ta sẽ nói với gia gia là Ðiền Bá Quang đưa ta vào chốn này.

Ðiền Bá Quang giậm chân luôn mấy cái, gắt lên:

– Ta có làm gì đắc tội với Phi Phi đâu? Ngươi bịa đặt nên những lời này để giết ta ư? Thế thì lương tâm ngươi để đâu?

Khúc Phi Yến vẫn cười đáp:

– Ngươi còn hỏi lương tâm ta làm chi? Ðiền Bá Quang, ngươi có lương tâm không? Sao ngươi vừa thấy sư phụ đã không sụp lạy, còn toan trở gót chuồn thẳng?

Ðiền Bá Quang dịu giọng:

– Thôi được! Phi Phi, ngươi bảo ta làm gì bây giờ?

Khúc Phi Yến đáp:

– Ta làm việc tốt đẹp cho ngươi để ngươi thành bậc đại trượng phu, nói lời vẫn giữ lời. Mau vào đây lạy sư phụ đi.

Ðiền Bá Quang ngần ngừ:

– Cái này… cái này…

Nghi Lâm vội nói:

– Ta không muốn hắn rập đầu, mà cũng không muốn nhận hắn làm đồ đệ.

Ðiền Bá Quang nói ngay:

– Phi Phi, ngươi đã nghe rõ chưa? Tiểu sư thái không muốn nhìn nhận ta.

Khúc Phi Yến nói:

– Ðược rồi! Lần này thì ngươi có lý. Nhưng ta bảo cho ngươi biết, lúc ta vừa vào đây có hai tên tiểu tặc lấp ló ngó trộm ta, ngươi đi phát lạc chúng đi! Ta cùng sư phụ ngươi ngủ lại đây, ngươi phải ở ngoài canh gác, cấm không cho ai được vào quấy nhiễu bọn ta. Có thế thì sáng mai ta sẽ không nói gì với gia gia ta.

Ðiền Bá Quang hiển nhiên rất sợ hãi gia gia cô bé, hắn nói:

– Ðược rồi! Ngươi nói thì phải giữ lấy lời đấy.

Khúc Phi Yến cười khanh khách, nói:

– Ta không phải là đại trượng phu thì giữ đúng lời hứa cũng được mà không giữ cũng được.

Ðiền Bá Quang đột nhiên lớn tiếng quát:

– Quân tiểu tặc nào lớn mật?

Tiếp theo trên nóc nhà có tiếng hai thứ binh khí rớt xuống ngói loảng xoảng, rồi một tiếng rú vang lên, sau lại thấy tiếng bước chân người chạy như bay trốn đi. Ðiền Bá Quang nói:

– Một tên bị giết là tiểu tặc phái Thanh Thành, còn tên nữa trốn mất rồi.

Khúc Phi Yến nói:

– Ngươi thiệt là đồ vô dụng, sao lại để một tên trốn thoát?

Ðiền Bá Quang đáp:

– Người đó ta không giết được, y là một nữ ni phái Hằng Sơn.

Khúc Phi Yến cười nói:

– Té ra là sư bá ngươi, thế thì dĩ nhiên ngươi không thể giết được.

Nghi Lâm giật mình kinh hãi, khẽ hỏi:

– Y là sư tỷ ta ư? Bây giờ biết làm thế nào?

Khúc Phi Yến đáp:

– Bây giờ chúng ta đi coi người bị thương kia. Tỷ tỷ mà sợ lệnh sư quở phạt thì quay về đi, cũng không hề gì.

Nghi Lâm trầm ngâm một lát rồi nói:

– Ðã trót tới đây thì chúng ta cùng đi coi.

Khúc Phi Yến mỉm cười. Nàng lại bên giường, đưa tay rà vào bức tường, một cánh cửa từ từ mở ra. Té ra trên bức tường có đặt một khuôn cửa ngầm. Khúc Phi Yến vẫy tay rồi tiến vào trước. Nghi Lâm thấy kỹ viện này có chuyện kỳ bí, nhưng nàng cũng mạnh dạn tiến vào. Phía trong cũng là một gian phòng nhưng không có đèn lửa chi hết, phải mượn ánh sáng phòng ngoài chiếu vào mới nhìn rõ. Căn phòng này rất hẹp, cũng có kê một cái giường, rèm thêu rủ thấp, thấp thoáng trên giường có người nằm. Nghi Lâm đứng ở bên cửa không dám tiến vào, Khúc Phi Yến nói:

– Tỷ tỷ! Tỷ tỷ lấy Thiên Hương Đoạn Tục Giao chữa thương cho y đi.

Nghi Lâm ngần ngừ hỏi lại:

– Có thật y biết… thi thể Lệnh Hồ đại ca ở đâu không?

Khúc Phi Yến đáp:

– Y cũng có thể biết mà cũng có thể không, tiểu muội không dám nói quyết.

Nghi Lâm vội hỏi vặn:

– Lúc nãy ngươi đã bảo y biết kia mà?

Khúc Phi Yến cười đáp:

– Tiểu muội không phải là đại trượng phu, nói chẳng được như lời cũng không sao. Tỷ tỷ coi thử, nếu chẳng có điều gì trở ngại thì trị thương cho y, bằng không thì bây giờ tỷ tỷ trở gót bỏ đi cũng không ai ngăn cản đâu.

Nghi Lâm bụng bảo dạ:

– Bất luận thế nào đây cũng là một tia hy vọng để tìm kiếm thi thể Lệnh Hồ đại ca, ta không thể bỏ qua được.

Nàng nghĩ vậy liền đáp:

– Ðược rồi, để ta trị thương cho y.

Nàng nói rồi cầm một ngọn nến vào tới bên giường. Nàng mở màn lên coi thì thấy người này nằm ngửa, trên mặt phủ một tấm khăn gấm màu lục. Tấm khăn phồng lên dẹp xuống theo hơi thở. Nghi Lâm không nhìn thấy mặt người đó, cũng hơi yên dạ. Nàng quay lại hỏi Khúc Phi Yến:

– Y bị thương chỗ nào?

Khúc Phi Yến đáp:

-Ở trước ngực! Vết thương khá sâu, thiếu chút nữa là vào đến trái tim.

Nghi Lâm nhẹ nhàng mở chiếc khăn đắp trên ngực người đó ra thì thấy người này cởi trần, để lộ cả cánh tay và ngực ra, trước ngực có một vết thương lớn, máu đã ngừng chảy, song miệng vết thương rất sâu, hiển nhiên nguy hiểm vô cùng. Nghi Lâm trấn tĩnh tâm thần, bụng bảo dạ:

– Dù sao ta hãy cứu sống tính mạng y đã.

Nàng đưa cây nến cho Khúc Phi Yến rồi thò tay khẽ nắn chung quanh vết thương và điểm vào ba đường huyệt đạo người kia. Khúc Phi Yến khẽ nói:

– Tiểu muội đã điểm huyệt chỉ huyết cho y rồi, nếu không thì khi nào y còn sống được tới bây giờ?

Nghi Lâm gật đầu. Nàng phát giác những huyệt đạo chung quanh vết thương đã phong tỏa từ trước, mà cách điểm huyệt còn xảo diệu, cao thâm hơn nàng nhiều. Nàng từ từ rút miếng bông nhét ở vết thương. Ngờ đâu miếng bông vừa rút chưa khỏi tay, máu tươi lại phun ra. Nghi Lâm đã từng học phép cứu thương của sư môn, tay trái nàng giữ miệng vết thương, tay phải lấy Thiên Hương Đoạn Tục Giao bôi vào, đoạn nàng lại nhét bông cho kín lại. Thiên Hương Đoạn Tục Giao là một thứ thánh dược để trị thương của phái Hằng Sơn do Ðịnh Dật sư thái ở Bạch Vân am sáng chế ra. Cao vừa bôi vào, miệng vết thương chẳng bao lâu đã ngừng chảy máu. Nghi Lâm nghe người kia hơi thở rất gấp, nàng không hiểu y có sống được không, liền hỏi ngay:

– Thưa anh hùng, tiểu ni có điều thỉnh giáo, mong được anh hùng vui lòng chỉ giáo.

Người kia rên lên một tiếng. Ðột nhiên người Khúc Phi Yến nghiêng sang một bên, đồng thời cây nến cũng xiêu đi và tắt liền. Trong nhà tối đen như mực. Khúc Phi Yến la lên:

– Trời ơi, nến tắt mất rồi.

Nghi Lâm giơ tay lên không trông rõ ngón, trong dạ hoang mang vô cùng. Nàng nghĩ bụng:

– Chỗ này là một nơi ô uế, người đã xuất gia len lỏi vào đây thế nào được? Ta phải hỏi cho biết tin tức thi thể Lệnh Hồ đại ca rồi cấp tốc rời khỏi nơi đây.

Nàng liền hỏi:

– Bây giờ anh hùng có thấy bớt đau chút nào không?

Người kia rên lên một tiếng chứ không trả lời. Khúc Phi Yến nói:

– Y nóng quá! Tỷ tỷ sờ trán y coi tại sao lại nóng đến thế?

Nghi Lâm chưa đáp đã bị Khúc Phi Yến nắm lấy tay nàng đặt lên đầu người kia. Lúc này chiếc khăn trùm trên mặt y đã được Khúc Phi Yến mở ra rồi. Nghi Lâm thấy chỗ mình đụng vào nóng như hòn than, nàng không khỏi nẩy lòng trắc ẩn, nói:

– Ta còn thứ thuốc uống trong để trị thương, vậy cho y uống mới được. Phi Phi ngươi đốt nến lên cho sáng.

Khúc Phi Yến nói:

– Ðược rồi! Tỷ tỷ chờ ở đây để tiểu muội đi lấy lửa.

Nghi Lâm nghe cô nói bỏ mình lại một mình thì trong lòng nóng nảy, vội níu áo lại nói:

– Ðừng đừng! Muội muội đừng đi nữa! Ðể một mình ta ở lại đây thế nào được?

Khúc Phi Yến khẽ bật cười, nói:

– Vậy tỷ tỷ lấy thuốc nội phục ra đi.

Nghi Lâm thò tay vào trong bọc lấy chiếc bình sứ, mở nắp, móc ra ba viên, đặt vào lòng bàn tay rồi nói:

– Ta đã lấy thuốc ra rồi, muội muội cho y uống đi.

Khúc Phi Yến nói:

– Trời tối thế này tỷ tỷ nhầm thuốc thì sao? Nhân mạng trọng đại, há phải trò đùa. Tỷ tỷ không dám ở lại đây thì ra ngoài kia lấy lửa, để tiểu muội đứng chờ trong này cũng được.

Nghi Lâm cũng không dám chạy loạn trong kỹ viện, nàng vội nói:

– Không được! Không được! Ta không đi đâu.

Khúc Phi Yến nói:

– Ðức Phật phải đưa về đến Tây phương, cứu người phải cứu cho đến nơi, tỷ tỷ cầm thuốc nhét vào miệng y rồi cho y uống chút nước trà có được không? Trong bóng tối thế này y chẳng biết tỷ tỷ là ai thì còn sợ gì nữa? Chung nước trà đây, tỷ tỷ cẩn thận đừng đánh đổ.

Nghi Lâm chậm chạp đưa tay ra đón lấy chung trà. Nàng ngần ngừ nghĩ bụng:

– Sư phụ thường nói: “Kẻ xuất gia lấy từ bi làm gốc, cứu sống một mạng người còn hơn xây bảy bức phù đồ”. Dù người này không biết thi thể Lệnh Hồ đại ca ở đâu, nhưng tính mệnh lâm nguy trong khoảnh khắc, ta nên cứu y là phải.

Nàng liền từ từ đưa bàn tay phải ra, đặt lưng bàn tay vào trán người kia rồi xoay bàn tay nhét ba viên thuốc Bạch Vân Hùng Đởm hoàn vào miệng y. Người kia chưa mất hết tri giác, há miệng ra ngậm lấy. Y chờ cho Nghi Lâm để chung trà vào miệng, hớp luôn mấy ngụm, miệng ú ớ nói:

– Ða tạ!

Nghi Lâm nói:

– Thưa anh hùng, anh hùng bị trọng thương, đáng lẽ cần phải nghĩ ngơi, nhưng tiểu ni có việc rất gấp cần hỏi là Lệnh Hồ Xung hiệp sĩ bị người sát hại, thi thể y…

Người kia “ủa” một tiếng rồi ngắt lời:

– Sư thái… hỏi Lệnh Hồ Xung…

Nghi Lâm đáp:

– Ðúng thế! Các hạ có biết thi thể Lệnh Hồ Xung anh hùng ở đâu không?

Người kia ú ớ hỏi lại:

– Di thể nào?…

Người kia hàm hồ mấy tiếng nhưng thanh âm nhỏ quá, nàng không nghe rõ. Nghi Lâm kề sát tai vào miệng người kia thì chỉ thấy hơi thở cấp bách, dường như y muốn nói gì mà thủy chung không thốt ra lời được. Nàng liền bụng bảo dạ:

– Thiên Hương Đoạn Tục Giao và Bạch Vân Hùng Đởm hoàn của bản môn hiệu nghiệm vô cùng nhưng tính dược rất mãnh liệt, nhất là sau khi uống Bạch Vân Hùng Đởm hoàn người ta thường hôn mê li bì đến nửa ngày, đó chính là thuốc để trị thương trong lúc cực kỳ khẩn cấp, vậy lúc này ta hỏi dồn y thế nào được? Nàng vốn lòng dạ nhân từ, khẽ buông tiếng thở dài rồi đi ra ngoài màn, vịn vào chiếc ghế để ở trước giường ngồi xuống đó, khẽ nói:

– Chờ y tỉnh táo thêm chút nữa sẽ hỏi.

Khúc Phi Yến hỏi:

– Tỷ tỷ, tính mạng người này có gì đáng lo ngại không?

Nghi Lâm ngập ngừng đáp:

– Ta chỉ mong cho y khỏi hẳn. Có điều vết thương trước ngực y rất trầm trọng. Phi Phi… vị này là ai vậy?

Khúc Phi Yến không trả lời, hồi lâu cô mới nói:

– Gia gia tiểu muội nói: “Tiểu ni cô chẳng hiểu chuyện gì hết”.

Nghi Lâm lấy làm kỳ hỏi:

– Gia gia muội muội có nhận biết ta ư? Sao lão nhân gia… lại biết ta không hiểu gì?

Khúc Phi Yến đáp:

– Hôm qua ở trên lầu Túy Tiên, gia gia cùng tiểu muội đã thấy các vị đánh nhau với Ðiền Bá Quang.

Nghi Lâm “ủa” lên một tiếng rồi nói:

– Người cùng ngồi với muội muội là lệnh tôn đó ư?

Khúc Phi Yến cười đáp:

– Ðúng thế! Hôm qua gia gia cùng tiểu muội đều cải trang nên gã Ðiền Bá Quang đốn mạt không nhận ra. Hắn sợ nhất là gia gia tiểu muội. Nếu hắn biết gia gia ngồi bên thì đã cắm đầu chạy trốn ra xa đến ngoài mấy trăm dặm rồi.

Nghi Lâm nghĩ bụng:

– Ðã vậy thì giả tỷ lúc ấy gia gia cô này xuất hiện chân tướng, Ðiền Bá Quang bở vía bỏ chạy thì đâu đến nỗi Lệnh Hồ đại ca chết uổng mạng.

Nhưng nàng là người non mặt, tuy trong lòng ai oán người ngoài mà không dám thốt ra lời. Khúc Phi Yến hiểu ý nói:

– Chắc trong lòng tỷ tỷ đang oán trách gia gia tiểu muội đã có thể khiến cho Ðiền Bá Quang sợ hết hồn thì sao lại đứng ngoài coi chơi, để đến nỗi Lệnh Hồ đại ca của tỷ tỷ phải chết thảm dưới mũi kiếm của địch nhân, có đúng thế không?

Nghi Lâm không biết nói dối, lòng nàng se lại, nghẹn ngào đáp:

– Trăm điều ngang ngửa vì ta. Giả tỷ hôm kia ta đừng xuống khe suối rửa tay để cho Ðiền Bá Quang bắt được thì đâu đến Lệnh Hồ đại ca phải ngộ nạn. Ta… còn oán trách lệnh tôn sao được?

Khúc Phi Yến nói:

– Tỷ tỷ không oán hận gia gia tiểu muội là hay lắm, người không ưa ai oán trách mình cả. Gia gia đã bảo muốn để yên coi Ðiền Bá Quang có thực là kẻ hư đốn không? Ðồng thời người muốn coi hắn khi thua cuộc rồi có trở mặt làm liều không? Tỷ tỷ… Ha ha!

Khúc Phi Yến nói tới đây đột nhiên bật tiếng cười, nói tiếp:

– Lệnh Hồ đại ca của tỷ tỷ quả là tay có tài biện thuyết. Y bảo ngồi mà đánh nhau y đứng vào hàng thứ hai trong thiên hạ, gia gia tiểu muội cũng hơi tin. Người còn cho y quả có thứ kiếm pháp gì gì đó luyện tập được trong lúc đi tiêu, và người ngờ Ðiền Bá Quang đấu không lại thật. Chà Chà!…

Trong bóng tối Nghi Lâm không nhìn rõ mặt cô nhưng đoán ra lúc này cô tươi cười vui vẻ lắm. Khúc Phi Yến càng tỏ ra vui tươi bao nhiêu thì trong lòng Nghi Lâm càng đau đớn bấy nhiêu. Khúc Phi Yến lại nói tiếp:

– Sau Ðiền Bá Quang bỏ đi, gia gia nói: “Gã đó chẳng ra trò gì. Hắn đã có lời giao ước ai thua thì phải lạy tỷ tỷ làm sư phụ, sao lại bỏ đi?”

Nghi Lâm đáp:

– Ðó chẳng qua là xảo kế của Lệnh Hồ đại ca chứ thật sự y có thắng được Ðiền Bá Quang đâu?

Khúc Phi Yến nói:

– Tỷ tỷ! Tỷ tỷ quả là người có lương tâm rất tốt. Gã Ðiền Bá Quang đã khinh nhờn tỷ tỷ mà tỷ tỷ vẫn nói tốt cho hắn. Lệnh Hồ đại ca bị đâm chết rồi, tỷ tỷ ôm thi thể y chạy loạn lên, gia gia tiểu muội bảo: “Tiểu ni cô này cũng là giống đa tình, phen này không khéo cô phát điên mất. Chúng ta thử theo dõi xem sao”. Thế rồi hai người muội muội theo sau tỷ tỷ. Tỷ tỷ ôm xác chết chạy hoài không chịu buông ra, gia gia tiểu muội lại nói: “Phi Phi, ngươi coi đó, tiểu ni cô rất đỗi thương tâm! Giả tỷ gã tiểu tử Lệnh Hồ Xung mà không chết thì ni cô phải hoàn tục lấy gã làm chồng mới yên”.

Nghi Lâm thẹn quá mặt đỏ bừng lên, may mà ở trong bóng tối không ai nhìn rõ. Nàng thấy tai và cổ họng nóng bừng. Khúc Phi Yến hất hàm hỏi:

– Tỷ tỷ, gia gia tiểu muội nói vậy có đúng không?

Nghi Lâm đáp:

– Thực tình ta hối hận vô cùng! Ta đã làm chết người thì chính mình cũng không muốn sống nữa. Kẻ đáng chết là ta chứ không phải y. Nếu đức bồ tát đại từ bi có phép màu bảo ta phải chết thay cho Lệnh Hồ đại ca thì dù ta… có phải rớt xuống 18 tầng địa ngục, muôn kiếp không thể siêu sinh, ta cũng cam lòng.

Nàng nói mấy câu này với thanh âm cực kỳ thành khẩn. Giữa lúc ấy người kia nằm trên giường bỗng khẽ rên lên một tiếng. Nghi Lâm cả mừng nói:

– Y… y tỉnh lại rồi. Phi Phi, ngươi thử hỏi y coi có bớt chút nào không?

Khúc Phi Yến hỏi lại:

– Tại sao phải muội mới hỏi được? Tỷ tỷ không có miệng ư?

Nghi Lâm ngần ngừ một lúc, rồi bước lại trước giường, đứng ngoài mà cất tiếng hỏi:

– Thưa anh hùng, anh hùng có thấy…

Nàng chưa dứt lời lại nghe người kia rên lên mấy tiếng, nàng tự nghĩ:

– Hiện giờ y đang đau đớn khó chịu, sao mình lại quấy rầy y?

Nàng đứng lặng một lúc, nghe thấy người kia hơi thở điều hòa, hiển nhiên dược lực công hiệu đã khiến cho y ngủ đi. Khúc Phi Yến khẽ hỏi:

– Tỷ tỷ, tại sao tỷ tỷ lại tự nguyện vì Lệnh Hồ Xung mà chết? Phải chăng tỷ tỷ thương yêu gã?

Nghi Lâm đáp:

– Không không! Phi phi ơi, ta đã là người đã xuất gia, đừng nói những lời tiết mạn đến Phật tổ. Chỉ là Lệnh Hồ đại ca cùng ta vốn không quen biết, thế mà y vì cứu ta phải uổng mạng, ta áy náy vô cùng.

Khúc Phi Yến hỏi:

– Nếu y sống lại thì bất cứ phải làm gì tỷ tỷ cũng chịu sao?

Nghi Lâm đáp:

– Phải rồi! Dù ta có phải chết đến ngàn lần cũng không hề buông lời oán hận.

Khúc Phi Yến đột nhiên lớn tiếng cười nói:

– Lệnh Hồ đại ca! Ðại ca đã nghe rõ chưa? Chính miệng Nghi Lâm tỷ tỷ nói như vậy đó.

Nghi Lâm tức giận hỏi:

– Người giỡn cợt gì vậy?

Khúc Phi Yến không trả lời Nghi Lâm, cô tiếp tục lớn tiếng:

– Lệnh Hồ đại ca, Nghi Lâm tỷ tỷ vừa nói nếu đại ca không chết thì đại ca bảo y làm gì y cũng nghe theo.

Nghi Lâm nghe giọng nói của Khúc Phi Yến tựa hồ không có vẻ gì giễu cợt, lòng nàng cực kỳ kinh hãi, trái tim đập thình thịch, ấp úng:

– Ngươi… ngươi…

Ðột nhiên nàng nghe tiếng xẹt xẹt rồi hai mắt nàng sáng lòa, thì ra Khúc Phi Yến đã bật lửa lên châm vào ngọn nến. Khúc Phi Yến vén màn lên vừa cười vừa nhìn Nghi Lâm vẫy tay. Nghi Lâm từ từ tiến lại gần, đột nhiên đầu óc nàng hỗn loạn, cơ hồ mê ngất đi. Người nàng ngã ngửa về phía sau, Khúc Phi Yến liền đưa tay đỡ lấy lưng Nghi Lâm không để nàng té xuống, rồi cười nói:

– Muội muội đã biết trước là tỷ tỷ tất giật mình kinh hãi. Tỷ tỷ ơi, tỷ tỷ đã nhìn rõ ai chưa?

Nghi Lâm lắp bắp:

– Y… y…

Thanh âm nàng rất yếu ớt, tưởng chừng hơi thở không thông. Nguyên người nằm trên giường bộ mặt vuông vắn, cặp lông mày như thanh kiếm và đôi môi mỏng dính, đã lộ ra chính là Lệnh Hồ Xung mà nàng đã gặp bữa trước ở trên Túy Tiên lầu. Nghi Lâm nắm chặt cổ tay Khúc Phi Yến, cất giọng run run hỏi:

– Y.. không chết ư?

Khúc Phi Yến cười đáp:

– Hiện giờ y không chết, nhưng nếu thuốc của tỷ tỷ vô hiệu thì y cũng hết sống…

Nghi Lâm cướp lời:

– Y không chết đâu… Nhất định không thể chết được…

Nàng vừa kinh hãi vừa vui mừng, đột nhiên bật lên tiếng khóc.

– Ô hay! Y không chết mà sao tỷ tỷ lại khóc?

Nghi Lâm hai chân nhũn ra, không chống đỡ được nữa. Nàng phục xuống trước giường, vừa khóc thút thít vừa nói:

– Ta vui mừng lắm! Phi Phi ơi, ta cảm ơn muội muội không biết đến đâu mà nói. Té ra muội muội đã cứu Lệnh Hồ đại ca.

Khúc Phi Yến ngắt lời:

– Tỷ tỷ cứu y đấy chứ. Tiểu muội đã không có bản lãnh đáng kể, lại không có Thiên Hương Đoạn Tục Giao.

Nghi Lâm đột nhiên tỉnh ngộ. Nàng từ từ đứng lên, nắm lấy tay Khúc Phi Yến, nói:

– Thế thì gia gia tiểu muội đã cứu y, đúng là lệnh tôn đã cứu y…

Giữa lúc ấy đột nhiên bên ngoài có tiếng người la gọi:

– Nghi Lâm! Nghi Lâm!…

Ðúng là thanh âm Ðịnh Dật sư thái. Nghi Lâm giật mình kinh hãi toan thưa lên thì Khúc Phi Yến vội thổi tắt cây nến trong tay đi, đồng thời xoay bàn tay bịt miệng Nghi Lâm lại, rồi khẽ nói vào tai nàng:

– Nơi đây là chỗ nào? Tỷ Tỷ chớ có lên tiếng!

Nghi Lâm tâm thần hoảng hốt, chẳng có chủ ý gì nữa. Nàng biết mình đã dấn thân vào nơi kỹ viện, là chỗ nhơ nhớp rất đáng hổ thẹn, nhưng tai nàng nghe rõ tiếng sư phụ hô hoán mà im lặng không thưa là một việc mà suốt đời nàng không dám làm. Bỗng nghe Ðịnh Dật lại lớn tiếng la:

– Ðiền Bá Quang, mau chường mặt ra đi! Muốn tốt thì tha Nghi Lâm ngay!

Bỗng nghe Ðiền Bá Quang ở trong phòng phía trước nổi lên tràng cười ha hả, hỏi:

– Tiền bối có phải là Ðịnh Dật sư thái ở Bạch Vân am đó không? Vãn bối đang muốn bái kiến đây, nhưng vì bên mình có mấy người đẹp bầu bạn, không khỏi thất lễ, xin tiền bối miễn cho! Ha ha!

Tiếp theo bốn năm ả đều nổi lên tràng cười khanh khách, thanh âm cực kỳ dâm đãng, chính là những kỹ nữ trong viện. Có cô ả cả gan lớn tiếng:

– Hảo tướng công, mặc kệ mụ, hãy ngồi với tiểu muội một lúc đã. Hi hi!

Mấy ả kỹ nữ mỗi lúc một lớn tiếng, hiển nhiên chúng có ý trêu tức Ðinh Dật sư thái. Ðịnh Dật giận quá quát lên:

– Ðiền Bá Quang, mi mà không ra ngay thì ta băm xác mi ra làm muôn đoạn.

Ðiền Bá Quang cười đáp:

– Vãn bối không ra thì tiền bối băm vằm mổ xẻ, mà ra thì tiền bối cũng phân thây làm muôn đoạn, đằng nào cũng chết thì chẳng ra hay hơn. Sư thái, nơi đây không phải là chỗ người xuất gia bước chân vào được đâu, tiền bối đi đi là hơn. Lệnh cao đồ không có ở đây. Y là một vị tiểu sư thái giữ giới luật thâm nghiêm, khi nào lại vào chốn này?

Ðịnh Dật không nhịn được nữa gầm lên:

– Phóng hỏa! Phóng hỏa! Ðốt cháy cái ổ chó này đi! Thử xem gã có ra không?

Ðiền Bá Quang cả cười nói vọng ra:

– Ðịnh Dật sư thái! Nơi đây là một tòa nhà nổi danh ở huyện Hành Sơn, kêu bằng Quần Ngọc viện. Sư thái phóng hỏa đốt đi cũng không sao, nhưng trên chốn giang hồ sẽ đồn đại Quần Ngọc viện đã bị Ðịnh Dật sư thái phái Hằng Sơn phóng hỏa thiêu rụi, như vậy tất có người hỏi: “Ðịnh Dật sư thái là một nhà tu hành, đạo cao đức trọng, lại tuổi nhiều, sao còn đến chốn này làm chi?”, khi đó người khác sẽ đáp lại: “Sư thái đến đây tìm đồ đệ”. Người ta lại hỏi: “Sao? Ðệ tử phái Hằng Sơn ở am Bạch Vân cũng đến Quần Ngọc viện ư?” Họ tiếp tục đồn đại, xuyên tạc làm tổn hại danh dự quý phái, thật là bất tiện. Vãn bối xin nói rõ, Vạn Lý Độc Hành Ðiền Bá Quang này không biết sợ trời, sợ đất là gì, nhưng khắp thiên hạ chỉ sợ có một mình lệnh cao đồ, hễ gặp y là phải tránh xa còn chưa được, khi nào lại dám tổn hại thanh danh y.

Ðịnh Dật sư thái ngẫm nghĩ thấy gã nói có lý, nhưng rõ ràng đệ tử về báo là Nghi Lâm chạy vào tòa nhà này. Y bị Ðiền Bá Quang đả thương, chẳng lẽ còn là giả được ư? Mụ tức quá, cầm lấy một viên ngói bóp nát ra mà không biết làm thế nào. Ðột nhiên trên mái nhà ở phía đối diện có thanh âm lạnh lẽo cất lên hỏi:

– Ðiền Bá Quang, đệ tử ta là Bình Nhân Kỳ phải chăng đã bị chết về tay ngươi?

Người hỏi câu này chính là Dư Thương Hải, chưởng môn phái Thanh Thành. Ðiền Bá Quang đáp:

– Tại hạ cam bề thất kính. Cả chưởng môn phái Thanh Thành cũng quang lâm đại giá, Quần Ngọc viện từ đây sẽ nổi tiếng lẫy lừng thiên hạ, làm ăn thịnh đạt đến không kịp tiếp khách nữa cho mà xem, ha ha. Tại hạ có giết một gã tiểu tử kiếm pháp bình thường, chiêu số giống hệt như kiếm pháp phái Thanh Thành, còn gã tên gọi Bình Nhân Kỳ hay gì gì thì tại hạ hoài công đâu mà hỏi đến?

Dư Thương Hải nói:

– Giỏi lắm!

Bỗng nghe đánh véo một cái, người lão đã bay vào phòng. Tiếp theo là tiếng khí giới chạm nhau chát chúa, Dư Thương Hải cùng Ðiền Bá Quang đã động thủ đánh nhau ở trong phòng. Ðịnh Dật đứng trên nóc nhà nghe tiếng khí giới loảng xoảng thì trong lòng ngấm ngầm bội phục Ðiền Bá Quang. Mụ lẩm bẩm:

– Thằng lỏi Ðiền Bá Quang quả nhiên có bản lãnh thực sự. Cứ nghe mấy chiêu khoái đao kiếm này thì đủ rõ gã đấu với chưởng môn phái Thanh Thành đang ở vào tình thế quân bình.

Ðột nhiên một tiếng “binh” vang lên, lập tức tiếng khí giới im bặt. Nghi Lâm nắm chặt tay Khúc Phi Yến, lòng bàn tay nàng toát mồ hôi lạnh ngắt. Nàng không hiểu Ðiền, Dư hai người tỷ đấu ai thắng ai bại. Theo lẽ, Ðiền Bá Quang đã mấy lần khinh khi nàng, nàng mong gã bị Dư Thương Hải đánh bại mới phải, nhưng trái lại, nàng rất mong Ðiền Bá Quang đánh bại Dư Thương Hải. Tốt hơn hết là Dư Thương Hải mau mau chạy đi, đồng thời sư phụ nàng cũng rời khỏi chốn này, để cho Lệnh Hồ Xung ở đây yên lành dưỡng thương. Lúc này y đang ở vào lúc sống dở chết dở, rất là nguy ngập, nếu Dư Thương Hải tiến vào khiến y sợ quá mà vết thương lại xé ra thì tất y phải chết. Bỗng nghe thanh âm Ðiền Bá Quang từ phía xa vọng lại:

– Dư quán chủ, ở trong phòng chật hẹp quá, khó bề xoay xở chân tay, chúng ta ra chỗ rộng rãi ngoài kia đấu ba trăm hiệp nữa để coi ai thắng ai bại. Nếu Dư quán chủ mà thắng thì nàng Bảo Ngọc xinh đẹp như tiên sẽ nhường lại cho quán chủ, nhược bằng quán chủ mà thua thì Bảo Ngọc sẽ về phần tại hạ.

Câu nói của gã có ý bảo Dư Thương Hải tỷ đấu với gã chỉ vì ghen tuông, muốn chiếm đoạt một ả kỹ nữ trong Quần Ngọc viện tên gọi Bảo Ngọc chi chi đó. Gã Ðiền Bá Quang thanh danh tàn tạ, gã ra vào kỹ viện hàng ngày như cơm bữa, chẳng có chi là lạ, còn Dư Thương Hải là chưởng môn một phái lớn trong võ lâm thì khi nào lại thành kẻ lãng tử vô hạnh như thế được. Vừa rồi hai người tỷ đấu trong phòng mới khoảnh khắc đã qua lại hơn năm chục chiêu. Ðao pháp của Ðiền Bá Quang rất tinh kỳ, công thủ đều theo phép tắc, Dư Thương Hải tự lượng võ công của đối phương chẳng kém gì mình, nếu còn tỷ đấu ba, bốn trăm chiêu nữa lão chưa chắc đã nắm vững phần thắng. Lát sau bốn bề im lặng như tờ, Nghi Lâm tựa hồ nghe rõ cả tiếng trái tim mình đập. Nàng châu đầu ghé sát miệng vào tai Khúc Phi Yến khẽ hỏi:

– Bọn chúng có tiến vào không?

Thực ra Khúc Phi Yến còn nhỏ hơn nàng mấy tuổi, nhưng trong tình trạng cấp bách này Nghi Lâm chẳng còn chú ý gì nữa, nàng đã biến thành một cô bé chẳng hiểu biết gì. Khúc Phi Yến không trả lời, giơ tay ra bịt miệng Nghi Lâm. Bỗng nghe Lưu Chính Phong lên tiếng:

– Dư quán chủ, tên ác ôn Ðiền Bá Quang đã làm nhiều điều ác độc, tất không được chết tử tế đâu, chúng ta muốn thu thập gã bất tất phải vội vã trong một lúc. Kỹ viện là nơi ô uế, anh em có muốn sục tìm thì chờ Lưu mỗ kêu người đi. Ðại Niên, Ô Nghĩa, các ngươi vào kỹ viện tìm xem, đừng để một người nào chạy ra.

Hướng Ðại Niên và Mê Ô Nghĩa đồng thanh vâng lệnh. Tiếp theo lại nghe Ðịnh Dật sư thái hạ lệnh cho bọn đệ tử gấp rút bao vây xung quanh tòa nhà, vì bọn này đều là nữ ni không tiện sấn vào kỹ viện. Nghi Lâm lại càng bồn chồn trong dạ. Bỗng nghe bọn đệ tử họ Lưu lớn tiếng la hét. Chúng sục tìm từng gian phòng một. Lưu Chính Phong cùng Dư Thương Hải đứng bên đôn đốc. Bọn Hướng Ðại Niên, Mê Ô Nghĩa đảo lộn kỹ viện khiến cho chó cắn, mèo kêu. Còn bọn đệ tử phái Thanh Thành thấy một người đồng bọn bị chết dưới lưỡi đao của Ðiền Bá Quang thì trong lòng vừa căm giận, vừa run sợ. Tên nào cũng im không lên tiếng mà chỉ đập phá đồ đạc. Bình rượu, chén trà vỡ loảng xoảng, bày ra một cảnh tan hoang.

Nghi Lâm nghe rõ bọn Lưu Chính Phong đã vào đến phòng phía Tây sục tìm thì chỉ trong chớp mắt là họ đến phòng mình, nàng sợ quá cơ hồ ngất đi, than thầm:

– Sư phụ đến cứu mình mà mình lại không thưa, cứ ngồi trong kỹ viện với một chàng trai giữa lúc đêm khuya thì còn ra thế nào? Tuy y vì mình bị trọng thương, nhưng bọn đàn ông phái Hành Sơn và Thanh Thành bao nhiêu người ùa vào thì dù mình có đến trăm cái miệng cũng không rửa được tiếng nhơ, lại còn liên lụy đến cả thanh danh phái Hằng Sơn… thế thì mình còn mặt mũi nào mà trông thấy sư phụ cùng các vị sư thư nữa?

Nàng thò tay rút kiếm ở sau lưng ra toan đâm cổ tự tử, Khúc Phi Yến xoay tay trái lại nắm lấy cổ tay nàng, khẽ quát:

– Làm thế không được! Tiểu muội cùng tỷ tỷ xông ra đi!

Bỗng nghe tiếng lách cách, Lệnh Hồ Xung ngồi nhỏm dậy, khẽ nói:

– Thắp đèn nến cho sáng lên.

Khúc Phi Yến hỏi:

– Ðể làm gì?

Lệnh Hồ Xung khẽ quát:

– Ta bảo ngươi thắp đèn sáng lên!

Giọng nói có vẻ oai nghiêm. Khúc Phi Yến không dám hỏi nữa, lấy đá lửa bật lên châm vào đèn nến. Dưới ánh đèn, Nghi Lâm nhìn rõ mặt Lệnh Hồ Xung sắc mặt lợt lạt như người chết rồi. Nàng không nhịn được, bất giác khẽ la lên một tiếng kinh hoàng. Lệnh Hồ Xung chỉ vào tấm áo trên giường nói:

– Khoác vào… cho ta!

Nghi Lâm toàn thân run bần bật, cúi xuống lấy áo khoác vào người gã. Tay phải Lệnh Hồ Xung giữ lấy vạt áo đằng trước để che vết thương trước ngực rồi bảo:

– Hai cô lên giường nằm đi!

Khúc Phi Yến bật cười hì hì, nói:

– Hay quá! Hay quá!

Cô kéo Nghi Lâm chui vào trong chăn. Lúc này mọi người bên ngoài đã nhìn thấy trong phòng này có lửa sáng, hối hả bảo nhau:

– Chúng ta qua bên kia sục tìm.

Rồi chúng kéo ùa cả đến. Lệnh Hồ Xung đề khí bước tới khép cửa cài then, gã quay lại nhìn giường nằm rồi trở vào trước giường, mở màn ra nói:

– Các cô chui cả vào trong chăn cho kín đi!

Nghi Lâm ấp úng:

– Ðại ca… đừng cử động!… Phải cẩn thận vết thương.

Gã chỉ cử động bấy nhiêu mà hai chân đã nhũn ra, phải ngồi xuống cạnh giường. Lúc này ngoài cửa phòng đã có người kêu réo ầm ỹ và cất tiếng la gọi:

– Những phường chó đẻ kia, mở cửa ra mau!

Rồi “bình” một tiếng, có người đạp cửa phòng ra. Ba bốn tên nhảy vào trước, đi đầu là Hồng Nhân Hùng, đệ tử phái Thanh Thành. Gã vừa nhìn thấy Lệnh Hồ Xung đã giật mình, kinh hãi la lên:

– Lệnh Hồ Xung?… Lệnh Hồ Xung!…

Rồi lùi lại một bước. Hướng Ðại Niên và Mê Ô Nghĩa đều chưa biết mặt Lệnh Hồ Xung nhưng nghe nói gã bị La Nhân Kiệt giết chết rồi, bây giờ chúng nghe Hồng Nhân Hùng kêu tên họ gã lên cũng đều chấn động tâm thần, bất giác lùi cả lại phía sau. Mọi người đều trố mắt ra nhìn gã không chớp. Lệnh Hồ Xung từ từ đứng dậy nói:

– Các ngươi… đến đông người…

Hồng Nhân Hùng kinh ngạc, ngắt lời:

– Té ra ngươi vẫn chưa chết ư?

Lệnh Hồ Xung lạnh lùng đáp:

– Có lý nào… ta chết dễ thế được?

Dư Thương Hải vượt mọi người tiến vào hỏi:

– Ngươi là Lệnh Hồ Xung ư? Hay lắm, hay lắm!

Lệnh Hồ Xung đưa mắt nhìn lão nhưng không trả lời. Dư Thương Hải lại hỏi:

– Ngươi ở trong kỹ viện này làm gì vậy?

Lệnh Hồ Xung cười ha hả đáp:

– Lão đã biết mà còn giả vờ hỏi. Ðã vào kỹ viện thì còn làm gì nữa?

Dư Thương Hải lạnh lùng nói:

– Ta thường nghe kỷ luật phái Hoa Sơn rất nghiêm ngặt, mà ngươi lại là đại đệ tử của chưởng môn phái Hoa Sơn và là truyền nhân chính tông của Quân Tử Kiếm Nhạc tiên sinh mà cũng lén lút vào kỹ viện thì thật đáng buồn cười, buồn cười đến lộn ruột.

Lệnh Hồ Xung nói:

– Kỷ luật phái Hoa Sơn thế nào là việc riêng của người ta, lão nói đến làm chi?

Dư Thương Hải là tay biết nhiều hiểu rộng. Lão thấy mặt gã không còn chút huyết sắc, người run bần bật, hiển nhiên gã bị trọng thương thì đoán ngay trong vụ này có điều chi giả trá. Lão xoay chuyển ý nghĩ, bụng bảo dạ:

– Tiểu ni cô phái Hằng Sơn bảo gã bị La Nhân Kiệt hạ sát rồi mà thực ra gã đã chết đâu? Hiển nhiên ả đã lừa dối. Nghe giọng lưỡi ả kêu gã một điều Lệnh Hồ đại ca, hai điều Lệnh Hồ đại ca có vẻ thân thiết lắm, không chừng hai đứa đã có tư tình với nhau. Có người thấy tiểu ni cô vào trong kỹ viện này mà sao bây giờ không thấy tung tích đâu? Phải chăng thằng lỏi này đã giấu ả đi? Hừ, Ngũ Nhạc kiếm phái của chúng đã tự phụ là danh môn chính phái trong võ lâm, coi phái Thanh Thành mình chẳng vào đâu, mình mà lôi được ả ở trong này ra thì chẳng những làm nhục hai phái Hoa Sơn, Hằng Sơn mà thôi, cả Ngũ Nhạc kiếm phái cũng bẽ mặt, từ đây chúng không dám mồm năm miệng mười trên chốn giang hồ nữa.

Lão đảo mắt nhìn quanh bốn phía mà chẳng thấy có một bóng người nào khác, nghĩ bụng:

– Không chừng ả tiểu ni cô kia giấu ở trên giường.

Lão liền nhìn Hồng Nhân Hùng cất tiếng gọi:

– Nhân Hùng, ngươi mở màn ra coi!

Hồng Nhân Hùng “dạ” một tiếng rồi tiến lại hai bước. Hắn đã bị ăn đòn của Lệnh Hồ Xung nên bây giờ vẫn nơm nớp nhìn gã. Lệnh Hồ Xung hỏi:

– Ngươi không muốn sống nữa chăng?

Hồng Nhân Hùng ngẩn người ra một chút, nhưng hắn cậy có sư phụ đỡ đầu nên không sợ gì nữa. Hắn rút kiếm đánh “soạt” một cái. Lệnh Hồ Xung nhìn Dư Thương Hải, hỏi:

– Lão định làm gì đây?

Dư Thương Hải đáp:

– Phái Hằng Sơn mất một tên nữ đệ tử, có người trông thấy y ở trong kỹ viện này, chúng ta muốn điều tra xem sao?

Lệnh Hồ Xung nói:

– Công việc của Ngũ Nhạc kiếm phái thì việc gì đến phái Thanh Thành mà lão rắc rối?

Dư Thương Hải nói:

– Câu chuyện bữa nay không điều tra cho rõ không xong! Nhân Hùng, ngươi cứ động thủ đi!

Hồng Nhân Hùng đáp lại bằng một tiếng “vâng” rồi vung trường kiếm, mở màn ra. Nghi Lâm cùng Khúc Phi Yến đang ôm chặt lấy nhau nấp ở dưới chăn, những câu đối thoại giữa Lệnh Hồ Xung và Dư Thương Hải hai cô đều nghe rõ hết, trong lòng xao xuyến vô cùng, toàn thân đang run bần bật. Các cô thấy Hồng Nhân Hùng vén màn lên thì chẳng còn hồn vía nào nữa. Màn vừa vén lên, mọi người đều chú ý nhìn vào trong giường thì thấy dưới lần chăn ấm thêu cặp uyên ương quả nhiên có người. Những sợi tóc xanh ở mặt gối rung rinh không ngớt, hiển nhiên người trong chăn đang run sợ vô cùng. Dư Thương Hải ngó thấy trên gối có tóc dài thì trong lòng thất vọng, vì người trong chăn không phải là tiểu ni cô trọc đầu, mà là gã Lệnh Hồ Xung ngủ với kỹ nữ thật sự. Lệnh Hồ Xung lạnh lùng nói:

– Dư quán chủ, nghe nói lão xuất gia từ nhỏ, suốt đời chưa từng thấy đàn bà lõa thể, mà lại không dám lần mò vào kỹ viện, sao lão không bảo đệ tử mở tung chăn ra để coi cho biết?

Gã nói câu này thách thức đối phương thật vô cùng mạo hiểm. Gã đoán Dư Thương Hải là chưởng môn một phái, tự phụ địa vị cao cả, không dám nhìn vào một kỹ nữ khỏa thân trước mặt đông người. Dư Thương Hải cả giận quát lên:

– Mi nói thúi lắm.

Lão vung chưởng bên phải đánh ra. Lệnh Hồ Xung nghiêng mình để tránh chưởng phong, nhưng người đang bị trọng thương, gã chuyển động không được linh diệu, ngã lăn xuống giường. Gã cố sức chống tay đứng dậy, nhưng miệng phun ra một búng máu tươi. Dư Thương Hải muốn ra tay lần thứ hai thì đột nhiên ngoài cửa có tiếng người la:

– Ỷ lớn hiếp nhỏ, thật quân mặt dày!

Lời nói chưa dứt thì Dư Thương Hải đã xoay chưởng nhằm đánh ra cửa sổ, người theo thế chưởng vọt ra ngoài. Ðèn đuốc trong phòng chiếu sáng soi rõ một người lưng gù, mặt mũi xấu xa đang muốn vượt tường chạy trốn. Dư Thương Hải quát:

– Ðứng lại ngay.

Người lưng gù này chính là Lâm Bình Chi giả trang. Chàng ở trong Lưu phủ bị Dư Thương Hải coi tướng nghi ngờ, sau chàng nhân lúc Khúc Phi Yến xuất hiện, Dư Thương Hải chỉ để tới cô bé này, chàng liền len lén rút lui. Chàng vừa chạy ra đến hành lang thì Mộc Cao Phong đã đứng chắn trước mặt chàng, khẽ vỗ vào cái lưng gù, cười hỏi:

– Gã gù giả hiệu này, làm thằng gù thì có chi là thú, sao ngươi còn mạo xưng là đồ tử, đồ tôn của ta nữa?

Lâm Bình Chi biết tính nết lão này cổ quái mà võ công lại rất cao thâm, nếu mình không khéo tìm lời chống chế, tất bị họa sát thân. Nhưng chàng lại nghĩ thầm:

– Vừa rồi ở trong nhà đại sảnh mình đã kêu lão bằng Mộc đại hiệp và nịnh lão có những hành động nghĩa hiệp chứ chưa có điều chi đắc tội, bây giờ mình lại tiếp tục thổi lão theo giọng đó, chắc không đến nỗi làm cho lão phải nổi giận.

Chàng nghĩ vậy liền nói:

– Vãn bối thường nghe nhiều người đề cập tới Tái Bắc Minh Ðà Mộc đại hiệp lừng lẫy thanh danh, sẵn lòng cứu cấp người hoạn nạn, nâng đỡ kẻ nguy nan, vãn bối vẫn đem lòng ngưỡng mộ rồi bất giác cải trang theo hình bóng Mộc đại hiệp. Vãn bối mong đại hiệp tha tội cho.

Mộc Cao Phong cười ha hả, nói:

– Cái gì mà cứu cấp người hoạn nạn, giúp đỡ kẻ nguy nan? Thật là láo toét!

Tuy lão biết Lâm Bình Chi khéo bịa chuyện nhưng người bình thường mấy ai không thích ăn bánh phỉnh? Bọn người giang hồ võ công càng cao lại càng háo danh. Mộc Cao Phong là hạng vô duyên nhất trong võ lâm. Có người nịnh lão trước mặt nhưng chỉ nói võ công lão cao cường, kiến thức lão siêu việt, chứ không ai bảo lão hành động nghĩa hiệp như Lâm Bình Chi. Mộc Cao Phong trong lòng cao hứng, ngoẹo đầu ngắm nghía Lâm Bình Chi một hồi rồi hỏi:

– Tên ngươi là gì? Ở môn phái nào?

Lâm Bình Chi đáp:

– Thực tình vãn bối họ Lâm, trong lúc vô tình đã mạo nhận họ Mộc của tiền bối.

Mộc Cao Phong cười nhạt hỏi:

– Cái gì mà trong lúc vô tình? Ngươi định đem tên gia gia ngươi ra để hòng lung lạc, gạt gẫm kẻ khác. Dư Thương Hải là chưởng môn một phái, lão chỉ đưa đầu ngón tay ra là lập tức đánh chết ngươi được, một thằng lỏi con như ngươi mà dám đụng độ với lão thì thật là lớn mật.

Lâm Bình Chi nghe nói đến tên Dư Thương Hải thì bầu máu nóng lại sôi lên sùng sục, chàng lớn tiếng:

– Vãn bối mà còn một hơi thở cũng nhất định đâm chết tên gian tặc đó.

Mộc Cao Phong lấy làm kỳ, hỏi:

– Ngươi có thù oán gì với Dư Thương Hải?

Lâm Bình Chi ngần ngừ, bụng bảo dạ:

– Lấy sức một mình ta thì khó lòng cứu được gia gia cùng má má. Âu là ta đánh liều, lạy lão lần nữa để xin lão tiếp tay cho.

Chàng liền quỳ xuống rập đầu, nói:

– Song thân vãn bối lọt vào tay tên gian tặc đó. Vãn bối khẩn cầu tiền bối trượng nghĩa cứu cho.

Mộc Cao Phong lắc đầu quầy quậy, đáp:

– Vụ này chả có lợi chi hết. Mộc đà tử trước nay chẳng khi nào làm việc vô ích bao giờ. Gia gia ngươi là ai? Cứu y ta có được lợi gì không?

Lão nói tới đây thì đột nhiên nghe có thanh âm nói rất khẽ và lộ vẻ khẩn trương:

– Mau bẩm báo sư phụ, phái Thanh Thành có người bị giết, phái Hằng Sơn có người bị thương.

Mộc Cao Phong bảo Lâm Bình Chi:

– Câu chuyện của ngươi rồi sẽ tính sau. Hiện giờ có chuyện vui đáo để, ngươi muốn coi cho mở rộng tầm mắt thì đi theo ta.

Lâm Bình Chi nghĩ bụng:

– Mình cứ đi theo lão hoài là có cơ hội cầu lão giúp mình.

Chàng liền đáp:

– Dạ Dạ! Lão tiền bối đi tới đâu vãn bối cũng xin theo tới đó.

Mộc Cao Phong lại nói:

– Bây giờ ta nhắc lại… Mộc đà tử này bất luận việc gì có lợi thì mới làm. Nếu ngươi chỉ vì nghênh ngang để cho gia gia ngươi phải phiền lụy thì đừng nhắc tới nữa là hơn.

Lâm Bình Chi đang định trả lời một cách hàm hồ cho xuôi thì Mộc Cao Phong lại nói:

– Bọn chúng đi rồi! Ngươi hãy theo ta!

Lâm Bình Chi thấy cổ tay mình bị lão nắm chặt, rồi người bị nhấc bổng lên, chân không chấm đất, chàng đã bị lão cắp chạy lên núi. Khi đến kỹ viện Quần Ngọc, Mộc Cao Phong khẽ bảo:

– Ðừng lên tiếng!

Rồi hai người đứng tựa vào sau một gốc cây để nhìn trộm mọi người có động tĩnh gì trong kỹ viện. Dư Thương Hải cùng Ðiền Bá Quang giao thủ, bọn Lưu Chính Phong dẫn người đến sục tìm Quần Ngọc viện, Lệnh Hồ Xung trong phòng, bao nhiêu hành động và lời nói đều lọt vào tai, mắt hai người. Ðắn khi Dư Thương Hải muốn phóng chưởng đánh Lệnh Hồ Xung lần nữa thì Lâm Bình Chi không nhẫn nại được buột miệng nói. Y biết ngay là mình lỗ mãng, xoay mình toan chạy trốn, ngờ đâu Dư Thương Hải rượt tới rất lẹ. Hắn vừa quát “Ðứng lại!” thì chưởng lực đã bao phủ lấy người chàng. Hắn chỉ cần thúc đẩy nội lực một cái là phủ tạng chàng tất bị tan vỡ mà xương cốt cũng bị gãy nát. Nhưng hắn thấy sau bóng chàng có Mộc Cao Phong nên còn đem lòng úy kỵ, chưa nhả nội lực ra. Dư Thương Hải cười nhạt, hỏi:

– Té ra là lão.

Hắn vừa nói vừa nhảy xổ về phía Mộc Cao Phong đứng ở phía sau Lâm Bình Chi cách chừng hơn trượng, rồi hỏi:

– Lão gù họ Mộc kia, đã mấy lần lão sai những quân tiểu bối làm khó dễ với ta là có dụng ý gì?

Mộc Cao Phong cười khanh khách, đáp:

– Gã này tự nhận làm hàng tiểu bối của ta nhưng ta không nhìn nhận gã. Gã họ Lâm còn ta họ Mộc, gã có liên quan gì đến ta? Dư quán chủ, Mộc đà tử này không phải sợ lão đâu, nhưng không muốn gây thù oán với ai vì một thằng lỏi vô danh. Giả tỷ làm mộc che tên cho gã mà có lợi ích thì Mộc đà tử cũng còn cân nhắc nặng nhẹ xem có đáng làm hay không, nhưng xét ra chuyện trước mắt hoàn toàn vô ích nên Mộc đà tử nhất định không làm.

Dư Thương Hải nghe lão nói vậy thì mừng thầm, đáp:

– Gã không liên quan gì đến Ðà huynh, vậy bần đạo cũng không có chuyện gì với Ðà huynh nữa.

Hắn nói xong, toan nhả chưởng lực ra thì đột nhiên phía trong cửa sổ lại có tiếng nói:

– Ỷ lớn hiếp nhỏ, thật quân mặt dày.

Dư Thương Hải lại càng tức giận. Nhưng tám chữ “ỷ lớn hiếp nhỏ, thực quân mặt dày” lại rất hữu lý vì hiển nhiên võ công hai người kém xa hắn, nếu hắn muốn giết thì chỉ cất tay một cái là xong, song không tài nào tránh khỏi bốn chữ “ỷ lớn hiếp nhỏ”. Còn bốn chữ “thật là quân mặt dày” là một thành ngữ đi liền rất thích hợp. Nhưng nếu dung tha cả hai tên một cách dễ dàng thì nỗi tức giận này nuốt làm sao được?

Lão liền cười nhạt một tiếng rồi quay lại bảo Lệnh Hồ Xung:

– Công việc của ngươi làm rồi ta sẽ tính toán với sư phụ ngươi.

Ðoạn lão quay ra hỏi Lâm Bình Chi:

– Tiểu tử, ngươi ở môn phái nào?

Lâm Bình Chi bất giác mắng lại:

– Quân chó má này! Ngươi làm cho ta phải nhà tan cửa nát, bây giờ còn muốn hỏi gì ta nữa?

Dư Thương Hải trong lòng rất lấy làm kỳ, hỏi lại:

– Ta có quen biết gì với thằng quỷ xấu xa ngươi bao giờ đâu? Mi nói cái gì bị nhà tan cửa nát? Câu chuyện đó ở đâu ra?

Giữa nơi tai mắt đông người lão không muốn hỏi nhiều, quay lại bảo đệ tử Hồng Nhân Hùng:

– Nhân Hùng, ngươi hãy đập chết thằng lỏi này đi rồi bắt lấy Lệnh Hồ Xung.

Lão sai đệ tử động thủ, tự cho là diệu kế vì không vướng phải bốn chữ “ỷ lớn hiếp nhỏ”. Hồng Nhân Hùng “dạ” một tiếng, rút kiếm tiến lại. Lâm Bình Chi cũng thò tay rút kiếm ra, nhưng chàng vừa giơ tay lên thì luồng kiếm quang lạnh ngắt của đối phương đã trỏ vào trước ngực chàng. Lâm Bình Chi la lên:

– Dư Thương Hải! Lâm Bình Chi này…

Dư Thương Hải giật mình kinh hãi, tự hỏi:

– Sao thằng quỷ quái xấu xa này lại tự xưng là Lâm Bình Chi?

Lão vội vung tay trái đánh ra một chưởng, chưởng phong hất thanh trường kiếm của Hồng Nhân Hùng chếch sang một bên. Lão hất hàm hỏi lại:

– Ngươi nói cái gì?

Lâm Bình Chi đáp:

– Lâm Bình Chi này có thành quỷ sứ cũng tìm đến ngươi để đòi mạng.

Dư Thương Hải sửng sốt, hỏi:

– Ngươi là… Lâm Bình Chi ở Phước Oai tiêu cục đấy ư?

Lâm Bình Chi không nghĩ gì tới sống chết nữa, chàng lại tự biết lúc này chẳng còn cách nào giấu giếm được nên quyết định ngang nhiên nhận lấy cái chết oanh liệt cho hả. Hai tay chàng xé những giấy thuốc cao soàn soạt xuống, rồi cởi bỏ áo ngoài và chiếc bọc đeo trên lưng ra. Chàng dõng dạc đáp:

– Chính thị! Ta đây là Lâm Bình Chi ở Phước Oai tiêu cục. Thằng con lão trêu chọc con gái nhà lương thiện, chính ta đã giết gã đó. Lão làm cho ta nhà tan người chết. Gia gia cùng má má ta… lão đem giấu ở đâu?

Lệnh Hồ Xung hai tay níu lấy cửa sổ, lên tiếng:

– Dư quán chủ, té ra lão cũng có vợ con, vậy mà tại hạ cứ tưởng lão hãy còn đồng thân ở chốn thanh tu nên đã coi lão có tư cách cao quý. Mộc tiền bối, nhà họ Lâm ở Phước Oai tiêu cục có pho kiếm phổ Tịch Tà kiếm pháp, ai lấy được kiếm phổ này sẽ thành thiên hạ vô địch, Dư quán chủ thèm nhỏ nước miếng nên đã…

Gã nói tới đây không chống chọi được nữa, thấy lợm giọng như sắp thổ huyết. Gã phải miễn cưỡng cầm hơi không cho thổ huyết ra, người gã loạng choạng lùi lại mấy bước, hai chân nhũn ra, ngồi bệt xuống bên giường. Nhưng gã nghĩ ngay đến Nghi Lâm còn ẩn nấp ở trong chăn, mà nàng lại là người xuất gia băng thanh ngọc khiết thì gã ngồi cùng giường bên chỗ nàng nằm thế nào được, thế là gã liền bám lấy thành giường, muốn gắng gượng đứng lên, nhưng gã đã kiệt lực mất rồi.

Tái Bắc Minh Ðà Mộc Cao Phong nghe Lệnh Hồ Xung nói đến Tịch Tà kiếm pháp của nhà họ Lâm trong Phước Oai tiêu cục ở Phúc Châu và ai lấy được kiếm phổ này sẽ thành người thiên hạ vô địch thì sinh dạ hoài nghi. Tuy lão kiến văn rộng rãi mà không khỏi chấn động tâm thần. Nhà họ Lâm ở Phước Oai tiêu cục có Tịch Tà kiếm phổ hay không lão cũng không biết rõ, nhưng oai danh Phước Oai tiêu cục lừng lẫy khắp nơi, ngày trước Lâm Viễn Ðồ nhờ có 72 đường Tịch Tà kiếm, 108 đường Phiên Thiên chưởng và 18 mũi Ngân Vũ tiễn để dương danh trên chốn giang hồ là những điều lão đã từng nghe. Bây giờ chàng thiếu niên giả vờ lưng gù kia hiển nhiên võ công tầm thường, chưa luyện được công phu tổ truyền, nhưng lão thấy Dư Thương Hải vừa nghe nói chàng là Lâm Bình Chi đã vội vã gạt thanh kiếm của Hồng Nhân Hùng ra với vẻ mặt cực kỳ khẩn trương, xem chừng trong mình chàng thanh niên tất có mang theo kiếm phổ quan trọng gì gì đó chứ không phải chuyện giả trá. Lão lại nghĩ rằng:

– Dù cho công phu trong kiếm phổ đó chẳng phải là thiên hạ vô địch, nhưng chưởng môn phái Thanh Thành đã coi nó quan trọng như vậy thì dĩ nhiên nó không phải là vật tầm thường. Hoặc giả trong mình hắn không có kiếm phổ thì cũng phải có vật gì quý trọng vô cùng.

Mộc Cao Phong vốn không phải là con người đại ác nhưng có tính rất gian tham, ưa chiếm phần tiện nghi. Lão thấy trong người Lâm Bình Chi có thể khai thác được điều hay thì quyết chẳng chịu bỏ qua. Lúc này Dư Thương Hải vươn tay ra nắm lấy vai hữu Lâm Bình Chi, chỉ còn việc co tay về là kéo chàng lại được ngay, bỗng nhiên Mộc Cao Phong quát lên:

– Khoan đã!

Lão nhảy vọt tới, vươn tay ra nắm lấy vai bên trái Lâm Bình Chi. Tuy người lão lưng còng, coi có vẻ hành động khó khăn, ngờ đâu lão chuyển động thân hình mau lẹ phi thường. Lão đứng cách Lâm Bình Chi đến mấy trượng, thế mà chỉ nhảy một cái là đã tới trước mặt chàng. Bàn tay lão vừa nắm vào đầu vai Lâm Bình Chi liền kéo lùi lại phía sau. Ban đầu Lâm Bình Chi bị bàn tay Dư Thương Hải nắm lấy vai bên hữu chẳng khác gì một cái móc sắt móc lấy người chàng, chàng không tự chủ được, để mặc cho lão kéo về phía trước, nay đột nhiên vai bên trái lại bị một “móc sắt” nữa chụp lấy lôi về đằng sau. Toàn thân chàng những khớp xương kêu lục cục, chàng đau quá cơ hồ ngất đi. Dư Thương Hải vừa thấy Mộc Cao Phong động thủ hắn đã biết ngay nếu mình không dừng tay lại thì Lâm Bình Chi lập tức phải chết. Hắn liền cầm thanh kiếm trong tay phải đưa ra, nhằm đâm vào Mộc Cao Phong, đồng thời quát lên:

– Mộc huynh buông tay ra!

Mộc Cao Phong vung cánh tay kia lên gạt nghe đánh “chát” một tiếng, trong tay lão đã cầm một bánh xe lớn, ánh vàng lấp loáng. Bánh xe này không ngớt chuyển động, chung quanh bánh xe cài tám lưỡi đao nhỏ. Dư Thương Hải vừa thấy trường kiếm bị gạt làm cánh tay tê nhức thì biết ngay nội lực đối phương cực kỳ ghê gớm. Hắn liền thi triển kiếm pháp, vang lên những tiếng “veo véo” không ngớt, trong khoảnh khắc đâm Mộc Cao Phong đến tám chín chiêu, đồng thời lớn tiếng hỏi:

– Mộc huynh! Giữa mộc huynh cùng Dư mỗ vốn không có thù oán, sao lại vì thằng lỏi này mà để tổn thương đến hòa khí hai nhà?

Mộc Cao Phong vẫn múa tít bánh xe, những lưỡi đao cứng rắn gạt hết mọi chiêu kiếm của Dư Thương Hải phóng tới. Lão đáp:

– Dư quán chủ, vừa rồi trước mặt đông người thằng nhỏ này đã rập đầu lạy tại hạ và kêu bằng gia gia, đó là một điều ai cũng tai nghe mắt thấy. Tại hạ cùng Dư quán chủ tuy trước nay vốn không thù oán nhưng quán chủ bắt giết người kêu tại hạ bằng gia gia là làm cho tại hạ phải mất mặt. Nếu làm gia gia mà không che chở được cho con cháu thì sau này có ai kêu ta bằng gia gia nữa?

Hai người vừa đối thoại vừa đánh nhau, binh khí chạm nhau vang lên những tiếng choang choảng không ngớt. Cuộc đấu mỗi lúc một mau lẹ. Dư Thương Hải tức giận hỏi:

– Mộc huynh, gã này giết con ruột ta, mối thù giết con chả lẽ không báo ư?

Mộc Cao Phong cười khanh khách đáp:

– Phải lắm! Tại hạ cũng vì nể mặt mà báo thù thay cho Dư huynh! Này Dư huynh, Dư huynh kéo gã về phía trước, tại hạ lôi gã về phía sau, thế là chúng ta xé xác thằng nhỏ này thành hai mảnh. Dư huynh hãy nghe tại hạ đếm, đến tiếng thứ ba thì tăng cường lực đạo vào chưởng lực mà kéo.

Lão nói xong liền đếm. Đến tiếng ba quả nhiên lão tăng gia cường lực, những xương cốt trong toàn thân Lâm Bình Chi vang lên những tiếng lách cách. Dư Thương Hải kinh hãi, nghĩ thầm:

– Ta mà không buông tay thì thằng lỏi này phải chết liền.

Hắn coi báo thù là việc nhỏ mà lấy kiếm phổ mới là việc lớn. Kiếm phổ chưa lọt vào tay thì lão quyết không thể để Lâm Bình Chi chết được. Lão liền buông tay ra, Lâm Bình Chi lập tức bị lôi qua bên Mộc Cao Phong. Mộc Cao Phong cười ha hả nói:

– Ða tạ! Đa tạ! Dư quán chủ thật là một ông bạn tốt. Quán chủ đã nể mặt Mộc đà tử này mà cả đến mối thù giết con cũng không trả nữa, trên chốn giang hồ thật ít khi kiếm được người thứ hai giàu lòng trượng nghĩa như quán chủ.

Dư Thương Hải hững hờ đáp:

– Mộc huynh biết vậy là hay. Nhưng tại hạ chỉ nhượng bộ một lần chứ không đến lần thứ hai đâu.

Mộc Cao Phong cười khà khà nói:

– Cái đó chưa chắc. Dư quán chủ nghĩa cao ngất trời, có khi còn nhường nhịn đến lần thứ hai cũng chưa biết chừng.

Dư Thương Hải đằng hắng một tiếng, vẫy tay bảo thủ hạ:

– Chúng ta đi thôi!

Hắn dẫn đệ tử bản môn lập tức rút lui.

Ðịnh Dật sư thái nóng lòng tìm kiếm Nghi Lâm, mụ đã cùng quần ni phái Hằng Sơn bỏ đi trước rồi, nhằm về phía Tây sục tìm. Lưu Chính Phong bảo bọn đệ tử:

– Những tân khách đến Hành Sơn chúng ta đều phải trông nom cẩn thận, những sự yên nguy, vinh nhục của họ chúng ta đều phải chịu trách nhiệm. Một vị tiểu sư thái phái Hằng Sơn mất tích một cách không rõ rệt, chúng ta phải tìm cho ta mới xong.

Thế là thầy trò Lưu Chính Phong quay sang ngả Ðông Nam tìm kiếm. Trong khoảnh khắc, ngoài Quần Ngọc viện chỉ còn lại hai người là Mộc Cao Phong và Lâm Bình Chi. Mộc Cao Phong cười hì hì nói:

– Chẳng những ngươi không lưng gù mà còn là một gã bảnh trai. Tiểu tử, ta coi ngươi ưng lắm, muốn thu ngươi làm đồ đệ, ngươi tính sao?

Lâm Bình Chi vừa bị hai người dùng nội lực thượng thừa lôi kéo, xương cốt trong toàn thân suýt bị gãy nát, đau đớn cơ hồ không chịu nổi. Chàng chưa kịp bình tĩnh trở lại đã nghe Mộc Cao Phong nói thế thì nghĩ bụng:

– Võ công lão gù này cao thâm gấp mười gia gia mình. Dư Thương Hải đã ra chiều úy kỵ lão, nếu mình muốn báo thù rửa hận với Dư Thương Hải thì phải bái lão gù này làm thầy mới có hy vọng.

Đột nhiên chàng nghĩ:

– Nhưng lúc bọn đệ tử phái Thanh Thành toan phóng kiếm giết mình, lão cứ lờ đi như không biết gì hết. Sau lão nghe nhà mình có Tịch Tà kiếm phổ mới chịu động thủ. Bây giờ lão muốn thu mình làm đệ tử, tất có mưu đồ gì đây, hiển nhiên không phải vì lòng tốt.

Mộc Cao Phong thấy Lâm Bình Chi ra chiều do dự liền nói tiếp:

– Võ công và danh vọng Tái Bắc Minh Ðà như thế nào ngươi đã biết rồi. Cho đến ngày nay ta chưa từng thu một tên đệ tử nào, trong thiên hạ há không có lấy một thằng nhỏ đủ tư cách? Ngươi bái ta làm thầy thì bao nhiêu võ công trong người ta sẽ dốc ra mà truyền thụ cho ngươi hết, khi đó đừng nói chuyện bọn tiểu tử phái Thanh Thành không phải là đối thủ của ngươi, mà nếu muốn đả bại Dư Thương Hải cũng chẳng khó gì. Tiểu tử, sao ngươi chưa rập đầu bái sư đi?

Lão càng ra vẻ nhiệt tâm thì Lâm Bình Chi càng đem lòng ngờ vực. Chàng tự nghĩ:

– Nếu quả lão có lòng thương tiếc mình thì tại sao vừa rồi lão chụp vai mình rồi kéo thật mạnh như muốn làm chết mình ngay tức khắc? Chắc lão tính rằng Dư Thương Hải và cuốn kiếm phổ kia quyết chẳng dám giết mình nên lão mới toan cướp mình đem đi. Vậy lão là người lòng dạ độc ác, nếu bái lão làm thầy thì Lâm Bình Chi này từ đây bị hãm vào cảnh ngộ đen tối suốt đời, không bao giờ thoát được. Trong Ngũ Nhạc kiếm phái hầu hết đều là những kẻ sĩ ngay thẳng, võ công cao cường, nếu mình muốn cầu thầy thì phải kiếm những bậc cao nhân tiền bối đấy mới được. Võ công lão già này dù có cao thâm đến đâu mình cũng không lạy lão làm thầy.

Mộc Cao Phong thấy Lâm Bình Chi vẫn có ngần ngừ thì nộ khí trong lòng cũng gia tăng. Lão nghĩ:

– Trên chốn giang hồ không biết bao nhiêu người muốn lạy mình làm thầy, thậm chí còn dùng thiên phương bách kế để mình thu làm đệ tử mà không được. Gã này được mình mở miệng yêu cầu làm đồ đệ là một việc rất đáng mừng, muôn ngàn người trong võ lâm cầu cạnh không xong, thế mà gã dám ngông nghênh trước mặt Mộc đà tử này. Nếu không vì cuốn Tịch Tà kiếm phổ thì ta phóng chưởng đánh gã chết cho rồi.

Nhưng lão là người rất nhẫn nại, kín đáo, lão cười hì hì, nói:

– Thế nào? Ngươi chê võ công Mộc đà tử này không đủ làm sư phụ ngươi chăng?

Lâm Bình Chi thấy Mộc Cao Phong đột nhiên lộ vẻ giận dỗi, nét mặt xám đen, coi bộ hung dữ ghê gớm, chàng không tự chủ được sợ run lên. Có điều nét giận của Mộc Cao Phong thoáng hiện lên một cái rồi lại biến mất ngay, lão lại cười hì hì ra chiều thân thiết khả ái. Lâm Bình Chi biết mình đang ở trong tình trạng nguy hiểm, nếu không bái lão làm thầy, có khi lão nổi hung giết chàng ngay tức khắc. Chàng liền đáp:

– Mộc đại hiệp! Ðại hiệp đã chịu thu vãn bối làm đồ đệ, đó là một việc vãn bối rất mong mỏi. Có điều vãn bối đã học võ công gia truyền, nếu còn quy đầu minh sư khác thì phải được gia phụ ưng thuận mới xong. Một là vì pháp gia vãn bối phải như vậy, hai là quy củ võ lâm cũng thế.

Mộc Cao Phong gật đầu, đáp:

– Ngươi nói vậy rất có lý. Nhưng cái mà ngươi đã biết đó chỉ là chút nghề chơi chứ chưa có chi đáng coi là võ công cả. Ta nghĩ võ công của phụ thân ngươi chỉ có giới hạn. Bữa nay lão gia đây thấy trong lòng hứng khởi, muốn thu ngươi làm đồ đệ, nhưng đó chỉ là nhất thời, còn lúc khác vị tất ta đã có hứng chí như thế. Tiểu tử! Ta coi ngươi tựa hồ có vẻ khôn ngoan mà sao lại hồ đồ như vậy? Thôi, bây giờ ngươi hãy rập đầu bái sư trước, rồi ta sẽ nói với gia gia ngươi sau, chắc y cũng không dám chống cự.

Lâm Bình Chi động tâm, đáp:

– Mộc đại hiệp! Song thân vãn bối hiện ở trong tay phái Thanh Thành, chưa rõ sống chết thế nào. Vãn bối xin đại hiệp hãy cứu các người ra, khi ấy vãn bối cảm kích ơn sâu, chỉ mong báo đáp, Mộc đại hiệp có điều chi dạy bảo, dĩ nhiên vãn bối cũng tuân theo.

Mộc Cao Phong tức giận hỏi:

– Sao? Ngươi muốn mặc cả với ta ư? Thằng lỏi này đáo để thật! Lão gia đồng ý thu ngươi làm đồ đệ mà ngươi lại dám giở giọng yêu sách với lão gia ư? Có lý nào thế được? Có lý nào thế được?

Lâm Bình Chi quỳ hai gối xuống, nói:

– Tịch Tà kiếm phổ nào đó quả tình vãn bối chẳng biết tý gì. Mộc đại hiệp có thu vãn bối làm đệ tử cũng bằng vô dụng, nhưng gia phụ, gia mẫu nhất định biết rõ cái đó. Mộc đại hiệp có cứu thoát song thân vãn bối thì mới ngăn trở Dư Thương Hải lấy được kiếm phổ.

Nguyên chàng chẳng biết kiếm phổ kia là cái gì, nhưng Dư Thương Hải và Mộc Cao Phong là hai tay đại cao thủ đã chú trọng như vậy, chàng biết tất nhiên đó là chuyện quan trọng. Chàng lại nói:

– Nếu Dư Thương Hải lấy được kiếm phổ thì võ công hắn không chừng còn vượt cả đại hiệp. Khi ấy hắn tìm đại hiệp sinh sự thì đại hiệp chỉ còn đường lẩn tránh, há chẳng bực mình ư?

Mộc Cao Phong tức giận mắng liền:

– Thúi lắm! Thúi lắm! Khi nào có chuyện đó được? Kiếm phổ của nhà ngươi nếu quả thần diệu như vậy thì sao song thân ngươi lại bị Dư Thương Hải bắt?

Tuy lão nói như vậy nhưng trong bụng lại nghĩ rằng:

– Trước mắt mọi người mà Dư Thương Hải công nhiên nhượng bộ, không chặt đôi kẻ thù giết con mình thì tất nhiên hắn có mưu đồ trọng đại nào khác. Dư Thương Hải đã là nhân vật như vậy, khi nào còn mắc bẫy một cách dễ dàng? Xem chừng Tịch Tà kiếm phổ kia đúng là một pho võ công. Lời nói của thằng lỏi này rất có lý.

Lão thấy Lâm Bình Chi vẫn quỳ mọp dưới đất liền giục:

– Ngươi rập đầu lạy xuống ba lạy đi! Ngươi đã là đồ đệ của ta thì khi nào người làm sư phụ lại không quan tâm đến song thân của đồ đệ bao giờ? Dư Thương Hải bắt cha mẹ đồ đệ của ta thì ta cứ hắn mà đòi người, lại càng danh chính ngôn thuận, tất hắn phải buông tha.

Lâm Bình Chi nóng lòng cứu song thân, bụng bảo dạ:

– Gia gia cùng má má ta ở trong tay gian nhân, các người phải đau khổ một ngày tựa ba thu, ta phải sớm cứu các người ra bằng bất cứ giá nào. Âu là ta đành chịu khuất tất, bái lão làm sư phụ, cầu sao lão cứu được gia gia cùng má má ra thì dù có gặp chuyện tày đình cũng phải gánh lấy.

Nghĩ vậy chàng cúi xuống định rập đầu. Ngờ đâu Mộc Cao Phong sợ chàng tráo trở, lão liền đưa tay ra ấn đầu chàng xuống. Lâm Bình Chi đang định rập đầu nhưng thấy Mộc Cao Phong có cử chỉ như vậy thì trong lòng chàng nẩy ra cảm giác trái ngược, tự nhiên đầu chàng thành cứng nhắc, không để lão ấn xuống. Mộc Cao Phong điên tiết lên, nói:

– Mi không chịu rập đầu ư?

Ðồng thời lão gia tăng một phần kình lực vào tay. Nguyên Lâm Bình Chi là con người cao ngạo, vì nóng lòng cứu song thân mà phải chịu nhẫn nhục, quyết định rập đầu lạy Mộc Cao Phong, nhưng lão hành động ra chiều ức hiếp làm cho bản tính quật cường của chàng lại nổi lên. Chàng liền lớn tiếng đáp:

– Tiền bối có cứu sống song thân cho vãn bối thì vãn bối mới chịu bái tiền bối làm sư phụ. Bây giờ tiền bối bắt vãn bối lạy thì nhất định không được đâu!

Mộc Cao Phong cười gằn, hỏi:

– Chà, nhất định không được ư? Ðể ta coi có nhất định không được chăng?

Lão vận thêm kình lực. Lâm Bình Chi chống hai tay xuống đất cố sức cạy cựa. Mộc Cao Phong lại tăng gia cường lực thêm một phần, chàng nghe thấy xương cổ kêu lách cách. Mộc Cao Phong cười ha hả, nói:

– Mi có rập đầu lạy hay không? Ta mà vận thêm kình lực thì cái cổ mi phải gãy ngay.

Ðầu Lâm Bình Chi bị đối phương ấn thấp xuống chỉ còn cách mặt đất chừng nửa thước, chàng la lên:

– Ta không lạy đâu! Ta không lạy đâu!

Mộc Cao Phong dằn giọng:

– Ðể ta coi mi có chịu rập đầu không?

Lão ấn mạnh tay, đầu Lâm Bình Chi lại thấp xuống thêm hai tấc. Giữa lúc ấy, Lâm Bình Chi bỗng cảm thấy sau lưng hơi nóng lên, một luồng lực đạo nhu hòa truyền vào trong người chàng, đột nhiên áp lực trên đầu nhẹ bỗng, chàng chống hai tay xuống đứng dậy ngay được. Diễn biến này ra ngoài suy nghĩ của Lâm Bình Chi. Mộc Cao Phong cũng giật mình kinh hãi. Lão động tâm nghĩ ngay tới luồng nội lực nhu hòa đẩy bàn tay lão ra là Hỗn Nguyên công của phái Hoa Sơn. Luồng nội lực đưa tới một cách đột ngột khiến lão không kịp đề phòng, để cho Lâm Bình Chi đứng lên được, hiển nhiên Hỗn Nguyên công tinh diệu phi thường.

Mộc Cao Phong vô cùng kinh ngạc. Lão lại đưa tay ra rất mau lẹ, nắm lấy đỉnh đầu Lâm Bình Chi rồi ấn xuống. Lần này lão sử tuyệt kỹ “Từ Phong Thiên Cân Lực”. Trong công phu này chứa nội kình cả nhu lẫn cương. Nhưng lão vừa phát huy “Từ Phong Thiên Cân Lực” đặt vào đầu Lâm Bình Chi thì lập tức cảm thấy một luồng khí đẩy lên. Hai luồng kình lực đụng nhau khiến cho cánh tay lão tê chồn, cả trước ngực cũng ngâm ngầm đau. Lão lùi lại hai bước, cười ha hả, nói:

– Nhạc huynh! Nhạc huynh len lén đến từ lúc nào, sao lại núp ở dưới chân tường để đùa giỡn Mộc đà tử?

Bỗng phía sau một góc tường có người buông tiếng cười rộ, rồi một vị thư sinh mặc áo bào xanh nhẹ nhàng bước ra, tay phe phẩy cây quạt lông, cười nói:

– Ðà huynh! Lâu ngày không gặp mặt mà nay dáng điệu vẫn như xưa, thật là đáng mừng.

Mộc Cao Phong thấy người này quả nhiên là Quân Tử Kiếm Nhạc Bất Quần, chưởng môn phái Hoa Sơn, thì trong lòng rất là úy kỵ. Lúc này lão đang ra tay uy hiếp một gã tiểu bối võ công tầm thường mà chạm trán y, để y ra tay giải cứu làm lão không khỏi bẽ bàng. Song lão là một tay gian hoạt, cười ha hả, nói:

– Nhạc huynh! Nhạc huynh càng nhiều tuổi lại càng trẻ ra. Ðà tử này muốn bái Nhạc huynh làm thầy để học cái thuật âm dương thái bổ của Nhạc huynh.

Nhạc Bất Quần hắng giọng một tiếng rồi đáp:

– Chà! Ðà huynh càng ngày càng thích nói đùa! Cố nhân gặp mặt chẳng hàn huyên tình nghĩa đậm đà, lại toàn nói chuyện lăng nhăng. Tiểu đệ có biết thứ công phu tà môn đó bao giờ đâu?

Mộc Cao Phong cười nói:

– Nhạc huynh mà bảo không biết công phu “thái bổ” thì còn ai tin được? Vậy chứ Nhạc huynh đã sáu, bảy chục tuổi, sao đột nhiên lại cải lão hoàn đồng, coi chỉ bằng con cháu đà tử này vậy?

Lâm Bình Chi thấy Mộc Cao Phong buông tay ra liền nhảy vọt lên. Chàng thấy vị thư sinh có năm chòm râu dài, mặt đẹp như ngọc, chính khí hiên ngang, liền đem lòng ngưỡng mộ vô cùng. Chàng biết vừa rồi y đã ra tay cứu mình, luồng nhiệt khí nhu hòa chuyển vào sau lưng chàng là từ lòng bàn tay y phát ra. Chàng vừa nghe Mộc Cao Phong kêu y bằng Nhạc huynh thì trong bụng nghĩ ngay:

– Vị này như một bậc thần tiên, phải chăng y là Nhạc tiên sinh, chưởng môn phái Hoa Sơn mà mọi người thường nhắc tới luôn? Có điều coi y chỉ vào trạc bốn mươi.

Sau chàng lại nghe thấy Mộc Cao Phong khen y có thuật trú nhân thì bụng bảo dạ:

– Ta thường nghe mẫu thân bảo những tay cao thủ võ lâm mà nội công luyện được tới chỗ tinh thâm thì chẳng những sống lâu mà còn có thể cải lão hoàn đồng, Nhạc tiên sinh này chắc đã luyện được đến mức đó.

Chàng nghĩ vậy thì trong lòng sùng bái vô cùng. Nhạc Bất Quần tủm tỉm cười nói:

– Mộc huynh gặp tiểu đệ chẳng được câu chuyện gì hay ho. Gã thiếu niên này đã là hiếu tử, lại sẵn lòng hào hiệp, tất có ngày thành tựu, chẳng trách Mộc huynh đem lòng yêu mến. Hiện nay gã gặp nhiều họa hoạn, cũng chỉ vì bữa trước cứu tiểu nữ Linh San ở Phúc Châu mà ra, vì thế nên tiểu đệ chẳng thể bỏ mặc gã được. Tiểu đệ mong rằng Mộc huynh nể mặt tiểu đệ một chút mà nương tay cho.

Mộc Cao Phong lộ vẻ kinh ngạc, hỏi:

– Sao? Thằng nhỏ này bản lãnh tầm thường như vậy mà cứu được Linh San hiền điệt ư? Ðà tử e rằng Nhạc huynh nói ngược lại, tức là Linh San điệt nữ có cặp mắt tinh đời, anh hùng đoán giữa trần ai…

Nhạc Bất Quần biết để lão nói thêm nữa chẳng có chuyện gì tử tế liền chẹn họng ngắt lời:

– Cùng là đồng đạo trên chốn giang hồ thấy người gặp nạn tất ra tay cứu viện, vì đồng đạo mà tan xương nát thịt, một lời nói đỡ đòn cho nhau cũng là cứu viện, bất tất phải bàn tới võ công cao hay thấp. Mộc huynh, nếu Mộc huynh quyết thu gã làm đồ đệ thì cứ để gã bẩm với song thân trước rồi sẽ vào làm môn hạ quý phái, như vậy há chẳng vẹn cả hai bề ư?

Mộc Cao Phong tự biết vụ này đã có Nhạc Bất Quần nhúng tay vào thì bữa nay khó lòng như nguyện, lão liền lắc đầu, đáp:

– Ðà tử này chỉ cao hứng trong lúc nhất thời muốn thu gã làm đồ đệ, nhưng bây giờ hết hứng rồi, dù gã có muốn rập đầu thì tiểu đệ cũng không thu nạp nữa.

Lão nói xong đột nhiên co cẳng đá bốp một cái làm cho Lâm Bình Chi lăn long lóc, văng ra ngoài mấy trượng. Nhạc Bất Quần không ngờ lão nói là đá liền, chưa kịp ra tay ngăn cản thì Lâm Bình Chi đã văng đi rồi. Chiêu cước của Mộc Cao Phong vừa mau lẹ, vừa kỳ ảo khiến cho người ta phải ngạc nhiên. May ở chỗ Lâm Bình Chi vừa lăn đi thì lập tức nhảy vọt lên như vẻ chàng chưa bị trọng thương. Nhạc Bất Quần hỏi:

– Mộc huynh! Sao Mộc huynh lại có hành động như trò trẻ nít vậy? Tiểu đệ phải nói là Mộc huynh phản lão hoàn đồng mới đúng.

Mộc Cao Phong cười nói:

– Nhạc huynh cứ yên tâm. Ðà tử dù có lớn mật đến đâu cũng chẳng dám đắc tội với vị này của Nhạc huynh. Hà hà… Ðà tử không hiểu vị này là gì của Nhạc huynh… Ðà tử xin cáo biệt đây. Không ngờ oai danh phái Hoa Sơn lừng lẫy đến thế mà cũng thèm khát bộ Tịch Tà kiếm phổ!

Lão vừa nói vừa chắp tay lui ra. Nhạc Bất Quần tiến lên một bước, lớn tiếng hỏi:

– Mộc huynh! Mộc huynh nói cái gì vậy?

Ðột nhiên một làn hơi bốc lên giàn giụa trên mặt y. Những làn hơi tía này chỉ thoáng hiện ra rồi vụt tắt, mới chớp mắt nét mặt y đã trở lại như thường. Mộc Cao Phong thấy làn tử khí trên mặt Nhạc Bất Quần thì trong lòng không khỏi hồi hộp, bụng bảo dạ:

– Ðây là Tử Hà thần công của phái Hoa Sơn. Ái chà! Ta thường nghe Tử Hà thần công là một công phu bao trùm hết các môn nội công khác, vì thế mà nó còn có tên là Vương Giả công. Ta còn nghe nói đã mấy trăm năm nay trong phái Hoa Sơn chưa có một người nào luyện Tử Hà thần công đến mức thành tựu, thế mà Nhạc Bất Quần có nghị lực luyện được môn thần công này, vậy ta chẳng thể đắc tội với hắn được.

Trong lòng lão nghĩ vậy nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên. Lão cười hì hì, nói:

– Ðà tử này cũng chẳng biết Tịch Tà kiếm phổ là cái chi chi, có điều Dư Thượng Hải, chưởng môn phái Thanh Thành cố liều mạng lấy cho bằng được mới cam lòng nên buột miệng nói hồ đồ mấy câu mà thôi, Nhạc huynh bất tất để ý làm chi.

Lão nói xong trở gót băng đi ngay. Nhạc Bất Quần nhìn bóng sau lưng lão cho đến lúc mất hút mới thở dài, nói:

– Ðáng tiếc lão là một nhân tài vào hạng nhất trong võ lâm mà không chịu học lấy điều hay!

Lâm Bình Chi đột nhiên chạy đến trước mặt Nhạc Bất Quần quỳ hai gối xuống đất, không ngớt rập đầu, nói:

– Ðệ tử cầu sư phụ thu nạp vào môn trường cho. Ðệ tử xin một lòng tuân lời giáo huấn, giữ gìn môn quy, không bao giờ dám phản bội sứ môn.

Nhạc Bất Quần cười nói:

– Ta thu nạp ngươi cũng chẳng khó khăn gì, có điều ngươi chưa bẩm với song thân, chẳng hiểu các vị có bằng lòng không?

Lâm Bình Chi đáp:

– Ðệ tử được ân sư rộng ơn thu nạp thì gia phụ cùng gia mẫu cũng sung sướng không biết đến thế nào mà nói, quyết chẳng có lý nào người không đồng ý.

Nhạc Bất Quần gật đầu cười nói:

– Ngươi hãy đứng dậy!

Ðoạn y quay lại gọi:

– Ðức Nặc, A Phát, San nhi, các ngươi ra cả đây!

Bỗng thấy một đoàn người từ phía sau góc tường chạy ra, chính là bọn đệ tử phái Hoa Sơn. Nguyên bọn này đã đến đây từ trước nhưng Nhạc Bất Quần bảo chúng ẩn thân ở sau bức tường, chờ cho tới lúc Mộc Cao Phong bỏ đi mới xuất hiện là để đối phương khỏi thấy nhiều người mà khó chịu, đồng thời để lúc rút lui hắn khỏi bẽ bàng. Bọn Lao Ðức Nặc đều lộ vẻ vui mừng, đồng thanh nói:

– Bọn đệ tử xin cung hỉ sư phụ đã thu được một tên sư đồ mà bước tiến trình rất nhiều hứa hẹn.

Nhạc Bất Quần cũng cười, nói:

– Bình Chi, đây là mấy vị sư ca mà ngươi đã gặp ở trong quán trà nhỏ bé bữa trước, bây giờ các ngươi chính thức nhìn nhận nhau đi.

Người già nhất trong bọn đệ tử là nhị sư huynh Lao Ðức Nặc. Hán tử thân hình cao lớn là tam sư huynh Lương Phát. Gã ăn mặc kiểu như phu xe là tứ sư huynh Thi Ðới Tử. Gã trong tay lúc nào cũng cầm chiếc bàn tính là ngũ sư huynh Cao Căn Minh. Lục sư huynh tức Lục hầu nhi Lục Ðại Hữu là một nhân vật đặc biệt ai đã nhìn thấy mặt hắn một lần là không quên được nữa. Ngoài ra còn thất sư huynh là Ðào Điều, bát sư huynh Anh Bạch La là hai tên đệ tử nhỏ tuổi nhất. Lâm Bình Chi bái kiến mọi người xong, bỗng nghe phía sau Nhạc Bất Quần nổi lên một tràng cười khanh khách, rồi một thanh âm trong trẻo cất lên:

– Gia gia, hài nhi là sư tỷ hay sư muội y?

Lâm Bình Chi sửng sốt. Chàng nhận ra đó là thanh âm của thiếu nữ bán rượu bữa trước mà bao nhiêu đệ tử phái Hoa Sơn đều kêu bằng tiểu sư muội, té ra cô là con gái sư phụ. Chàng chỉ nhìn thấy thấp thoáng nửa bộ mặt trái xoan, da trắng như tuyết nấp ở sau tấm áo bào xanh Nhạc Bất Quần. Con mắt bên trái cô đen láy đảo lên nhìn chàng một cái rồi lại thụt về phía sau phụ thân. Lâm Bình Chi rất lấy làm kỳ, tự hỏi:

– Cô gái kia hôm trước bán rượu mặt mũi xấu xa, rỗ chằng rỗ chịt mà sao bây giờ biến ra tướng mạo thế này?

Cô ta chỉ thò đầu ra một cái rồi thụt đầu vào ngay mà lại ở trong bóng tối nên chàng không thể nào nhìn rõ được, nhưng dung nhan cô xinh đẹp là một điều chắc chắn không còn nghi ngờ gì nữa. Nhạc Bất Quần cười nói:

– Tất cả bấy nhiêu đệ tử đều nhập môn sau ngươi nhưng gã nào cũng kêu ngươi bằng tiểu muội, vậy thì cái số mạng làm tiểu sư muội của ngươi đã định rồi. Dĩ nhiên ngươi cũng là tiểu sư muội của y.

Thiếu nữ cười nói:

– Không được! Từ hôm nay trở đi hài nhi phải bắt đầu làm sư tỷ. Gia gia, Lâm sư đệ kêu hài nhi bằng sư tỷ thì sau đây gia gia có thu hàng mấy trăm đệ tử nữa chúng cũng kêu hài nhi bằng sư tỷ.

Cô vừa nói vừa cười rồi từ phía sau Nhạc Bất Quần chuyển ra. Trong bóng tối lờ mờ Lâm Bình Chi chỉ thấp thoáng thấy một bộ mặt trái xoan cực kỳ xinh đẹp. Lâm Bình Chi xá dài, nói:

– Nhạc sư tỷ! Bữa nay tiểu đệ được ân sư rủ lòng thương thu nạp vào dưới trướng. Người vào trước là bậc trên, dĩ nhiên tiểu đệ là sư đệ của Nhạc sư tỷ.

Nhạc Linh San thích quá quay lại nhìn phụ thân, nói:

– Ðấy! Chính y tự nguyện kêu hài nhi bằng sư tỷ chứ không phải hài nhi bức bách y đâu nhé.

Nhạc Bất Quần cười nói:

– Người ta vừa mới vào làm môn hạ mà ngươi đã dùng đến hai chữ “bức bách” rồi. Gã lại tưởng bao nhiêu môn hạ của ta tên nào cũng giống như ngươi cậy lớn bắt nạt nhỏ, há chẳng làm cho gã sợ mất mật ư?

Lão vừa nói xong thì cả bọn đệ tử đều cười ồ. Nhạc Linh San lại nói:

– Gia gia ơi, đại sư ca đang ẩn mình dưỡng thương tại chốn này, lại bị lão đạo sĩ Dư Thượng Hải xấu xa kia đánh y một chưởng, hài nhi e rằng tình trạng y rất nguy hiểm, vậy chúng ta phải tới đó coi xem sao?

Nhạc Bất Quần hơn nhíu cặp lông mày, lắc đầu:

– Căn Minh, Ðới Tử, hai người vào khiêng đại sư ca ra đây!

Cao Căn Minh cùng Thi Ðới Tử vâng lời nhảy qua cửa sổ chuồn vào phòng. Nhưng cả hai lập tức ở trong nói vọng ra:

– Sư phụ, đại sư ca không có ở đây. Trong phòng… chẳng có một ai.

Tiếp theo có ánh sáng từ phía trong cửa sổ lọt ra ngoài, hai gã đã bật lửa, châm đèn lên. Nhạc Bất Quần nhăn tít cặp lông mày. Lão không muốn dấn thân vào kỹ viện, là nơi ô uế, liền bảo Lao Ðức Nặc:

– Ngươi thử vào coi!

Lao Ðức Nặc vâng lời, chạy đến bên cửa sổ. Nhạc Linh San nói:

– Hài nhi cũng vào coi.

Nhạc Bất Quần xoay tay lại nắm lấy tay cô, gạt đi:

– Ðừng nhộn nữa, chỗ này ngươi không vào được.

Nhạc Linh San trong dạ bồn chồn, cô cằn nhằn nói:

– Nhưng… nhưng đại sư ca bị trọng thương… e rằng nguy đến tính mạng.

Nhạc Bất Quần khẽ bảo cô:

– Ngươi bất tất phải quan tâm. Gã đã được rịt thuốc Thiên Hương Đoạn Tục Giao của phái Hằng Sơn thì còn chết làm sao được?

Nhạc Linh San vừa kinh ngạc, vừa mừng thầm, hỏi lại:

– Gia gia!… Sao gia gia lại biết thế?

Nhạc Bất Quần đáp:

– Nói khẽ chứ, đừng lắm miệng nữa!

Nguyên Lệnh Hồ Xung bị trọng thương đau đớn vô cùng nhưng thần trí vẫn tỉnh táo. Mộc Cao Phong cùng Dư Thượng Hải tranh chấp nhau rồi mọi người bỏ đi gã đều biết cả. Gã lại nghe tiếng sư phụ tới nơi. Gã vốn là con người chẳng biết sợ trời, sợ đất là gì, nhưng trên đời gã chỉ sợ có một mình sư phụ. Gã nghe sư phụ cùng Mộc Cao Phong đối đáp với nhau thì trong lòng hoang mang, tự hỏi:

– Phen này mình gây ra vụ lộn xộn này, không hiểu sư phụ sẽ trách phạt bằng cách nào?

Gã quên cả vết thương đau, tung chăn ra khẽ nói:

– Nguy đến nơi rồi! Sư phụ ta đã tới đây, chúng ta phải trốn cho mau!

Gã lập tức vịn tường bước đi ra khỏi phòng. Khúc Phi Yến dắt Nghi Lâm len lén từ trong chăn chui ra, đi theo sau lưng Lệnh Hồ Xung. Cô thấy gã lảo đảo đi không vững vội chạy lại nâng đỡ. Lệnh Hồ Xung nghiến răng vừa đi theo dãy hành lang vừa nghĩ bụng:

– Sư phụ tai mắt linh mẫn như vậy, mình mà đi ra tất bị người phát giác.

Gã thấy mé hữu có một gian phòng lớn liền đi vào đó và nói:

– Ðóng cửa sổ lại.

Khúc Phi Yến theo lời vào đó rồi đóng cửa lại. Lệnh Hồ Xung không chống đỡ được nữa phải nằm xuống giường mà thở hồng hộc. Ba người yên lặng không ai dám lên tiếng. Sau một lúc lâu mới nghe thanh âm Nhạc Bất Quần từ ngoài vọng lại:

– Y không còn ở đây nữa, chúng ta đi thôi.

Lệnh Hồ Xung thở phào một cái nhẹ nhõm. Lát sau bỗng nghe có người rón rén từ trong sân đi tới khẽ cất tiếng gọi:

– Ðại sư ca! Ðại sư ca!

Gã nghe đó là thanh âm Lục Ðại Hữu. Nguyên Lục Ðại Hữu rất quan tâm đến Lệnh Hồ Xung. Hắn chờ sư phụ cùng mọi người đi khỏi rồi một mình trở lại tìm kiếm. Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:

– Xem ra Lục hầu nhi có nghĩa khí với ta nhất.

Gã toan thưa lên thì chợt thấy tấm màn lay động. Ðó là vì Nghi Lâm nghe có tiếng người, nàng sợ run lên. Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:

– Mình mà thưa lên thì làm hại đến danh dự của vị tiểu sư thái này.

Nghĩ vậy gã không lên tiếng. Gã nghe Lục Ðại Hữu đi qua cửa sổ, vừa đi vừa gọi:

– Ðại ca! Ðại ca!

Tiếng gọi dần dần mỗi lúc một xa, rồi không nghe thấy gì nữa. Khúc Phi Yến bỗng lên tiếng:

– Lệnh Hồ Xung, liệu ngươi có chết không?

Lệnh Hồ Xung đáp:

– Ta chết thế nào được? Nếu ta chết thì làm tổn hại đến danh dự phái Hằng Sơn nhiều lắm, họ không còn mặt mũi nào trông thấy ai nữa.

Khúc Phi Yến lấy làm kỳ hỏi:

– Tại sao vậy?

Lệnh Hồ Xung đáp:

– Thứ linh dược nổi tiếng của phái Hằng Sơn, ta đã trong uống ngoài thoa mà vẫn không khỏi được thì Lệnh Hồ Xung này rất áy náy với vị tiểu sư thái phái Hằng Sơn đây.

Nghi Lâm thấy Lệnh Hồ Xung bị thương nặng như vậy mà vẫn còn nói đùa được thì trong lòng bội phục chàng là người gan dạ vô cùng, đồng thời nàng cũng yên tâm được một chút. Nàng nói:

– Lệnh Hồ đại ca, để tiểu muội coi lại vết thương xem thế nào?

Lệnh Hồ Xung chống tay ngồi dậy. Khúc Phi Yến nói:

– Ngươi bất tất phải khách sáo làm chi, cứ nằm yên đó.

Lệnh Hồ Xung thấy trong mình kiệt lực, quả nhiên không ngồi dậy được, gã đành nằm trên giường. Nghi Lâm thấy áo gã chỗ nào cũng máu me be bét, nàng quên hết cả mối hiềm nam nữ, khẽ vén trường bào lên, rút chiếc khăn tay trên giá lau sạch miệng vết thương, rồi móc trong bọc lấy hết Thiên Hương Đoạn Tục Giao rịt vào cho gã. Lệnh Hồ Xung cười nói:

– Bao nhiêu linh dược trân quý này lãng phí hết cho tại hạ, thật là đáng tiếc.

Nghi Lâm nói:

– Lệnh Hồ đại ca bị thương trầm trọng như vậy, đừng nói đến chuyện dược vật nhỏ mọn nữa. Những cái đó chẳng qua là … là…

Nàng nói tới đây rồi ấp úng một hồi không biết nói thêm gì nữa. Nàng lắp bắp một hồi rồi tiếp:

– Cả sư phụ tiểu muội cũng khen đại ca là một bậc thiếu niên hào hiệp, dũng cảm, do đó mới thành chuyện gây gổ với Dư quán chủ.

Lệnh Hồ Xung cười nói:

– Tại hạ không mong được người ca ngợi, người không mắng cho là phúc đức lắm rồi.

Nghi Lâm hỏi:

– Tại sao… lại mắng đại ca? Lệnh Hồ đại ca? Ðại ca nên tĩnh dưỡng đủ 12 giờ thì vết thương không xé ra được và không có gì đáng ngại nữa.

Khúc Phi Yến đột nhiên nói xen vào:

– Nghi Lâm tỷ tỷ! Tỷ tỷ ở lại đây săn sóc cho y và đề phòng kẻ xấu ám hại. Gia phụ đang chờ tiểu muội ngoài kia, tiểu muội phải ra coi.

Nghi Lâm vội nói:

– Không được! Không được! Muội muội đừng đi. Mình ta ở đây thế nào được?

Khúc Phi Yến cười nói:

– Lệnh Hồ Xung cũng nằm sờ sờ ở đây, đâu phải một mình tỷ tỷ?

Cô nói xong trở gót đi ngay.

Nghi Lâm hốt hoảng nhảy vọt lên trước, nắm lấy cánh tay Khúc Phi Yến. Trong lúc vội vàng nàng sử dụng cầm nã thủ pháp của phái Hằng Sơn, nắm chặt lấy cổ tay Khúc Phi Yến nói:

– Muội muội… muội muội đừng đi!

Khúc Phi Yến cười hỏi:

– Trời ơi, tỷ tỷ muốn động võ với tiểu muội chăng?

Nghi Lâm đỏ mặt lên, buông tay ra năn nỉ:

– Hảo muội tử! Muội muội ở đây bầu bạn với ta.

Khúc Phi Yến cười đáp:

– Ðược được! Tiểu muội ở lại với tỷ tỷ. Lệnh Hồ Xung không phải là con người hư đốn mà sao tỷ tỷ sợ y đến thế?

Nghi Lâm hơi yên lòng được một chút, nàng nói:

– Tiểu muội tử, xin lỗi nhé! Ta chụp muội muội có đau lắm không?

Khúc Phi Yến đáp:

– Tiểu muội không đau, nhưng Lệnh Hồ Xung đau lắm!

Nghi Lâm kinh hãi chạy vào trước giường vén màn lên coi, thấy Lệnh Hồ Xung hai mắt nhắm lại. Nàng đưa tay ra sờ mũi gã thì thấy hơi thở đều đặn, bỗng nghe Khúc Phi Yến bật lên tiếng cười khanh khách, rồi tiếng cửa sổ kẹt mở. Nghi Lâm hấp tấp vội xoay mình trở lại thì Khúc Phi Yến đã chuồn qua cửa sổ rồi. Nghi Lâm cả kinh thất sắc, trong lúc hốt hoảng không biết làm thế nào, đành chạy vào trước giường gọi:

– Lệnh Hồ đại ca! Lệnh Hồ đại ca! Y … y đi rồi.

Nhưng lúc này dược lực đang phát tác, Lệnh Hồ Xung ngủ li bì không trả lời. Nghi Lâm toàn thân run bần bật, khiếp sợ không bút nào tả xiết. Hồi lâu nàng mới khép cánh cửa sổ lại, bụng bảo dạ:

– Ta phải chạy cho mau, kẻo lát nữa Lệnh Hồ đại ca tỉnh dậy trò chuyện với ta thì làm thế nào?

Nhưng nàng lại nghĩ rằng:

– Y bị trọng thương nguy hiểm thế này, bây giờ mình mà bỏ đi thì chỉ một thằng nhỏ tới đây cũng có thể giết chết y được. Ta không chiếu cố cho y thế nào được?

Trong đêm tối, bỗng nghe có tiếng chó sủa từ trong ngõ hẻm xa xa vọng lại, ngoài ra yên lặng như tờ. Những người trong kỹ viện đã bỏ trốn hết, nàng tưởng chừng như trên cõi thế giới bao la này ngoài Lệnh Hồ Xung nằm trong màn ra, không còn một người nào khác. Nghi Lâm ngồi xuống ghế không dám nhúc nhích.

Sau một lúc lâu, bốn mặt tiếng gà gáy xao xác. Trời sắp sáng rồi, Nghi Lâm càng nóng nảy hơn, nàng tự hỏi:

– Trời sáng ra lại có người đến thì làm thế nào?

 Trang trước Trang sau 
avatar
  Subscribe  
Thông báo về