Hồi 9: Yêu khách

Lệnh Hồ Xung vẻ mặt thất thần, trố mắt lên nhìn Nhạc Linh San, mục quang ngơ ngác tựa hồ không nhận ra nàng. Nhạc Linh San hỏi:

– Ðại sư ca, tiểu muội đây mà! Sao đại sư ca lại ngơ ngẩn thế?

Lệnh Hồ Xung vẫn giương mắt lên, ngây ngây ngố ngố hồi lâu rồi nhắm lại. Đến lúc Lục Ðại Hữu cùng Nhạc Linh San đi rồi hắn vẫn lờ mờ thủy chung không tỉnh táo lại.

Chuyến này Lệnh Hồ Xung bị bệnh đến hơn một tháng mới dần dần thuyên giảm. Nhạc Linh San tới thăm hắn ba lần. Lần thứ hai thần trí hắn đã phục hồi lại, vừa thấy nàng đến hắn tỏ ra vui mừng khôn xiết. Lần thứ ba nàng lên thăm bệnh thì Lệnh Hồ Xung đã ngồi dậy được. Hắn ăn mấy miếng điểm tâm mà nàng đem lên cho. Rồi từ hôm ấy tuyệt không thấy bóng nàng nữa.

Sau khi Lệnh Hồ Xung đi lại được thì quá nửa ngày hắn lại ra sườn núi trông ngóng tiểu sư muội, nhưng khi nghe tiếng bước chân thì vẫn là Lục Ðại Hữu trèo lên, chẳng thấy hình bóng Nhạc Linh San đâu cả. Một hôm vào lúc xế chiều, Lệnh Hồ Xung đang ngồi chú ý trông ngóng sườn núi thì thấy hai bóng người bước chân mau lẹ dị thường thoăn thoắt đi lên. Người đi trước áo quần tha thướt, đúng là bóng dáng người đàn bà. Hai người này khinh công cực cao, trèn vách núi dốc ngược mà chẳng khác đi trên đất bằng. Hắn chú ý nhìn kỹ thì ra là sư phụ cùng sư nương. Hắn mừng quá, lớn tiếng reo:

– Sư phụ, sư nương!

Chỉ trong khoảnh khắc Nhạc Bất Quần và Nhạc phu nhân đã vượt lên sườn núi. Phu nhân tay xách thùng cơm. Theo luật lệ phái Hoa Sơn mấy đời truyền lại thì khi đệ tử bị trừng phạt trên sơn động, không ai được lên đây trò chuyện, dù là đồ đệ của kẻ thụ hình cũng không được lên núi thăm thầy, thế mà chính vợ chồng Nhạc Bất Quần lại thân hành lên thăm hắn nên hắn hoan hỉ khôn xiết. Hắn vội chạy tới trước mặt phục xuống lạy, ôm lấy hai chân Nhạc Bất Quần, la lên:

– Sư phụ, sư nương, đệ tử nhớ hai lão nhân gia đến chết đi được.

Nhạc Bất Quần nhíu cặp lông mày. Lão đã biết tên đại đệ tử này rất giàu tình cảm, khó bế khắc chế lòng mình được, đây chính là một điều tối kỵ về việc luyện võ công thượng thừa của phái Hoa Sơn. Trước khi vợ chồng Nhạc tiên sinh lên núi đã dò hỏi bệnh tình Lệnh Hồ Xung. Tuy bọn đệ tử không nói rõ nhưng nghe giọng lưỡi bọn chúng, hai vị đã đoán ra nguyên nhân nhuốm bệnh của hắn là do Nhạc Linh San mà ra. Khi hai vị kêu con gái đến gạn hỏi ngọn ngành cho rõ sự thực thì thấy nàng ấp úng, giọng nói không được tự nhiên, lại càng biết rõ hơn. Bây giờ Nhạc Bất Quần thấy hắn như vậy, lão buông tiếng thở dài. Nhạc phu nhân đưa tay ra nâng Lệnh Hồ Xung dậy, cặp mắt trong sáng của bà chăm chú nhìn hắn hồi lâu, thấy dung mao hắn tiều tụy, kém vui tươi, hớn hở như ngày trước xa lắm, bất giác bà sinh lòng thương xót, cất giọng dịu dàng hỏi:

– Xung nhi, sư phụ cùng ta vừa ở ngoài quan ải về, nghe tin ngươi mắc bệnh trầm trọng, bây giờ ngươi đã bớt nhiều chưa?

Lệnh Hồ Xung nóng cả mặt mày cơ hồ sa lệ. Hắn đáp:

– Ðệ tử bình phục rồi. Hai vị lão nhân gia đi đường xa mệt nhọc về tới nơi đã lên thăm đệ tử…

Hắn nói tới đây, tâm tình xúc động, không nhịn được đâm ra nghẹn ngào, phải quay đầu nhìn ra chỗ khác mà lau nước mắt. Nhạc phu nhân lấy trong thùng cơm ra một bát sâm thang nói:

– Ðây là thứ dã sơn nhân sâm ở ngoài quan ải, rất bổ ích cho thân thể, ngươi hãy uống đi!

Lệnh Hồ Xung nghĩ đến sư phụ cùng sư nương đi đường xa muôn dặm, vừa về đến lại đem ngay nhân sâm cho mình uống trước tiên thì trong lòng cảm kích vô cùng. Hắn bưng lấy bát sâm mà tay run lẩy bẩy, để vãi ra mất một chút. Nhạc phu nhân liền giơ tay ra cầm lấy bát sâm, kề vào miệng cho Lệnh Hồ Xung uống. Lệnh Hồ Xung uống từng hớp lớn cho xong rồi nói:

– Ða tạ sư phụ cùng sư nương.

Nhạc Bất Quần đưa ngón tay ra chẩn mạch cho Lệnh Hồ Xung thì thấy mạch phù động thì biết nội công so với ngày trước thoái bộ rất nhiều, lão càng không vui, lạnh nhạt nói:

– Bệnh thì khỏi rồi…

Ngừng một lát lão hỏi tiếp:

– Xung nhi! Ngươi ở đây Sám Hối mấy tháng đã làm những việc gì? Sao nội công ngươi chẳng những không tiến mà còn thoái bộ?

Lệnh Hồ Xung cúi đầu đáp:

– Dạ! Xin sư phụ cùng sư nương tha tội cho.

Nhạc phu nhân mỉm cười nói với trượng phu:

– Xung nhi phải một phen mắc bệnh trầm trọng thì dĩ nhiên nội lực phải kém trước. Chẳng lẽ sư ca muốn gã càng phát bệnh công phu lại càng cao cường…

Nhạc Bất Quần ngắt lời:

– Ta khảo nghiệm đây không phải là để coi thân thể gã mạnh hay yếu mà để hiểu nội công tu luyện, cái này không liên quan gì đến có bệnh hay không. Nội công của bản môn không giống như các phái khác, nếu tu luyện chuyên cần thì dù là trong lúc mắc bệnh cũng tiến bộ không ngừng. Huống chi Xung nhi tu luyện nội công bản môn đã qua 10 năm, nếu gã không bị ngoại thương thì chẳng thể mắc bệnh được. Ðây chỉ là vì không kiềm chế được thất tình lục dục.

Nhạc phu nhân biết trượng phu nói đúng bèn quay sang bảo Lệnh Hồ Xung:

– Xung nhi, sư phụ ngươi trước nay vẫn ôn tồn răn dạy là để ngươi dụng tâm luyện khí tập kiếm, vậy có phạt ngươi lên sơn động này ở một mình Sám Hối là còn có ý muốn cho ngươi khỏi bị những điều phiền nhiễu bên ngoài làm cho phân tâm. Ngươi ở đây trong một năm thì bất luận nội công hay kiếm thuật phải tiến nhanh mới đúng, không ngờ… không ngờ… Hỡi ôi….

Lệnh Hồ Xung hổ thẹn vô cùng, hắn cúi đầu xuống, nói:

– Ðệ tử biết mình có lỗi, từ nay trở đi sẽ ráng dụng công tập luyện.

Nhạc Bất Quần nói:

– Trong võ lâm càng ngày càng xảy ra nhiều biến cố, ta cùng sư nương ngươi mấy năm nay không ngớt bôn ba tứ xứ, nhận thấy có những mầm họa sắp tới khó mà giải trừ được, rồi đây tất phát sinh vạ lớn nên trong lòng rất đỗi không yên.

Lão ngừng một chút rồi nói tiếp:

– Ngươi là đại đệ tử bản môn, ta cùng sư nương ngươi rất đem lòng kỳ vọng vào ngươi, mong ngươi ngày sau có thể chia sẻ gánh nặng phái Hoa Sơn. Nhưng ngươi vướng víu vào mối tình nhi nữ, không cầu tiến bộ, trễ nhác võ công, khiến chúng ta rất là thất vọng.

Lệnh Hồ Xung thấy sư phụ lộ vẻ lo âu thì vừa sợ hãi, vừa hổ thẹn, lạy phục xuống đất, nói:

– Ðệ tử… đệ tử thật là đáng chết, vì đã phụ tấm lòng kỳ vọng của sư phụ cùng sư nương.

Nhạc Bất Quần giơ tay ra nâng hắn dậy, mỉm cười nói:

– Ngươi tự biết lỗi là được rồi. Nửa tháng sau ta lại lên đây khảo nghiệm kiếm pháp của ngươi.

Lão nói xong chuyển mình đi xuống. Lệnh Hồ Xung la gọi:

– Sư phụ…. có một việc…

Hắn toan bẩm về những đồ hình trên vách đá hậu động nhưng Nhạc Bất Quần đã ở xa rồi. Nhạc phu nhân khẽ bảo Lệnh Hồ Xung:

– Nửa tháng tới ngươi nên dụng công luyện kiếm pháp cho tinh thục. Vụ này có liên quan đến tương lai suốt đời của ngươi, vậy ngươi chớ có lơ là, chểnh mảng.

Lệnh Hồ Xung đáp:

– Dạ! Sư nương…

Hắn lại toan nói đến những kiếm chiêu trên vách đá nhưng Nhạc phu nhân mỉm cười, xua tay gạt đi rồi trở gót rảo bước theo Nhạc tiên sinh. Lệnh Hồ Xung tự hỏi:

– Tại sao sư nương lại nói việc luyện kiếm có liên quan đến tương lai của đời ta và khuyên ta chớ có lơ là, chểnh mảng? Tại sao sư nương chờ sư phụ đi rồi mới ngấm ngầm dặn dò ta? Phải chăng… phải chăng…

Hắn nghĩ tới một việc mà trái tim đập thình thịch, nóng cả mặt mày nên không dám nghĩ thêm nữa. Trong tâm tư hắn nảy ra một mối hy vọng, tự nhủ:

– Phải chăng sư phụ cùng sư nương muốn cho tiểu sư muội hòa duyên với ta? Sư phụ không tiện nói rõ còn sư nương coi ta như con một nên mới âm thầm dặn ta? Nếu không thì còn có việc gì quan hệ đến tương lai trong đời ta nữa?

Hắn nghĩ đến đây bất giác tinh thần phấn khởi, liền cầm lấy thanh kiếm luyện lại những chiêu tối cao thâm mà sư phụ đã truyền cho. Nhưng mới luyện chưa xong một lượt trong đầu óc hắn lại nổi lên những đồ hình trong vách đá tại hậu động. Bất luận hắn ra chiêu nào lại nhớ ngay tới cách phá giải. Hắn sử chiêu dở dang rồi dừng kiếm lại, nghĩ thầm:

– Những bức đồ hình trên vách đá trong hậu động lần này mình chưa kể rõ được với sư phụ cùng sư nương, nửa tháng sau hai vị lại lên núi mình phải coi kỹ lại để bẩm xin hai vị phá giải mối nghi ngờ cho mình mới được.

Những lời nói của Nhạc phu nhân tuy khiến cho Lệnh Hồ Xung phấn khởi tinh thần, nhưng trong vòng nửa tháng việc tu luyện nội công, kiếm thuật của hắn cũng chẳng tiến bộ được mấy, vì mỗi lúc luyện tập hắn lại phân tâm nghĩ vẩn, nghĩ vơ:

– Sư phụ cùng sư nương gả tiểu sư muội cho ta nhưng chẳng hiểu nàng có vui lòng không? Khi ta cùng nàng kết thành phu thê chẳng hiểu nàng có quên được Lâm sư đệ chăng? Thực ra Lâm sư đệ bất quá mới nhập môn được mấy tháng rồi xin nàng huấn luyện kiếm pháp. Thói thường gã có trò chuyện với nàng chỉ là để giải buồn, chắc hai người chưa có tình ý gì. Ta cùng tiểu sư muội sớm tối ở với nhau mười mấy năm trời thì gã bì với ta thế nào được? Bữa trước suýt nữa ta mất mạng dưới chưởng lực của Dư Thương Hải, may nhờ Lâm sư đệ tiến ra nói mấy lời khẳng khái ta mới thoát nạn, suốt đời ta không thể quên việc này được. Ngày sau ta nên hết lòng tử tế với gã, nếu gã gặp hoạn nạn mà ta cần hy sinh tính mạng thì ta cũng phải xông vào giải cứu cho gã.

Thời gian thấm thoắt chẳng bao lâu đã hết nửa tháng. Hôm ấy vào lúc xế chiều, vợ chồng Nhạc Bất Quần lại đưa nhau lên sơn động Sám Hối. Lao Ðức Nặc, Lục Ðại Hữu và Nhạc Linh San ba người theo sau hai vị. Lệnh Hồ Xung thấy tiểu sư muội cũng lên, hắn mở miệng chào:

– Sư phụ, sư nương!

Thanh âm hắn run lên vì xúc động. Nhạc phu nhân thấy Lệnh Hồ Xung tươi tỉnh, sắc mặt hồng hào, khác hẳn nửa tháng trước đây, bà mỉm cười gật đầu, nói:

– San nhi! Ngươi lấy cơm cho đại sư ca ăn no rồi còn luyện kiếm.

Nhạc Linh San vâng lời, mở thùng lấy bát đũa, đơm đầy một bát cơm trắng rồi cười nói:

– Ðại sư ca, mời đại sư ca dùng cơm đi!

Lệnh Hồ Xung đáp:

– Ða… đa tạ…

Nhạc Linh San cười hỏi:

– Sao? Ðại sư ca hãy còn nóng lạnh hay sao mà giọng nói run run?

Lệnh Hồ Xung cười đáp:

– Không… không có gì cả.

Hắn tự nhủ:

– Nếu rồi đây sớm tối mình được có nàng ngồi bên mà ăn cơm thì suốt đời chẳng còn mong mỏi điều chi nữa.

Lúc này lòng hắn rạo rực, chẳng để ý gì đến cơm nước, chỉ ăn lấy ăn để cho chóng hết. Nhạc Linh San cười hỏi:

– Tiểu muội lấy thêm cơm cho đại ca ăn nhé.

Lệnh Hồ Xung đáp:

– Ða tạ! Tiểu huynh không ăn nữa, sư phụ cùng sư nương đang chờ ngoài kia.

Hắn rảo bước ra ngoài động, thấy vợ chồng Nhạc Bất Quần đang sánh vai ngồi trên phiến đá lớn, ánh tịch dương chiếu vào phía sau hai vị in bóng dài lê thê trên sườn núi. Lệnh Hồ Xung chạy đến trước mặt hai vị khom lưng thi lễ. Hắn muốn nói nhưng cảm thấy nói gì cũng không ổn. Lục Ðại Hữu đưa mắt nháy hắn mấy cái, vẻ mặt ra chiều hóm hỉnh. Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:

– Chắc Lục sư đệ hay được tin gì đây nên gã hoan hỉ cho mình.

Nhạc Bất Quần đưa mắt nhìn Lệnh Hồ Xung mấy lần rồi nói:

– Hôm qua Cao Căn Minh ở Trường An về cho hay Ðiền Bá Quang đã gây ra mấy vụ đại án tại trong thành.

Lệnh Hồ Xung sửng sốt, nói:

– Ðiền Bá Quang đến Trường An ư? Hành động của gã chắc là những việc đồi bại.

Nhạc Bất Quần nói:

– Cái đó còn phải bàn. Ngươi có biết nhà họ Hoắc ở Thiên Cân trang trong thành Trường An chứ?

Lệnh Hồ Xung đáp:

– Vâng, đệ tử biết lắm. Hoắc trang chủ có mối thâm giao với sư phụ. Chẳng lẽ Ðiền Bá Quang… lại đến sinh sự ở Thiên Cân trang ư?

Nhạc Bất Quần ngửng đầu lên nhìn đám mây trắng bay lơ lửng trên trời, thủng thẳng đáp:

– Nhị tiểu thư của Hoắc trang chủ đã chết treo trước đây ba đêm.

Lệnh Hồ Xung nghe nói Ðiền Bá Quang gây ra án mạng ở thành Trường An thì chắc là gã đã gian dâm cướp bóc, nhưng hắn không ngờ gã dám lớn mật càn dỡ với cả nhà Hoắc Quyền trang chủ. Hoắc Quyền năm nay đã ngoài 70 tuổi. Lão tay trái sử thiết bài, tay hữu dùng cương tiên, võ công rất cao cường, người võ lâm kêu lão bằng Cương Tiên Thiết Bài Thiên Cân Trọng để tán dương ngoại công của lão mãnh liệt hơn đời, luồng lực đạo vận vào khí giới nặng tới nghìn cân. Nhạc Bất Quần chỉ nói nhị tiểu thư nhà lão chết treo, không muốn kể rõ ràng thì chắc đã bị Ðiền Bá Quang cưỡng gian ô nhục. Bởi vì ở trước mắt Nhạc phu nhân cùng Nhạc Linh San, lão chỉ nói ý mà thôi. Lệnh Hồ Xung “ủa” lên một tiếng rồi hằn học nói:

– Tên này chẳng điều tàn ác nào là không làm, thật đáng giết. Sư phụ! Chúng ta…

Nói tới đây hắn ngừng lại, Nhạc Bất Quần hỏi:

– Làm sao?

Lệnh Hồ Xung đáp:

– Gã đến hoành hành trong thành Trường An thì rõ ràng coi phái Hoa Sơn ta không vào đâu. Nhưng sư phụ cùng sư nương địa vị tôn trọng, không tiện giết gã cho nhơ bảo kiếm. Còn đệ tử hiện là kẻ có tội, không thể đi kiếm gã được.

Nhạc Bất Quần nói:

– Nếu ngươi nắm chắc có thể giết được tên ác tặc Ðiền Bá Quang để báo thù cho Hoắc trang chủ thì ta cho ngươi hạ sơn lấy công chuộc tội. Ngươi hãy diễn lại chiêu “Vô Song Vô Đối Ninh Thị Nhất Kiếm” mà sư nương đã truyền cho để ta thử coi nửa năm nay trên này ngươi đã luyện được bao nhiêu thành.

Lệnh Hồ Xung nghĩ bụng:

– Chiêu kiếm này sư nương chưa truyền thụ cho ta nhưng bữa trước người đã diễn thử thì tuy người chưa chính thức truyền thụ, song về công phu của bản môn ta đã học tinh thâm, vậy phải lĩnh hội được yếu điểm về chiêu này. Sư phụ tưởng ta ở đây nửa năm rèn luyện chiêu này cho thành thuộc nên bây giờ muốn kiểm tra ta.

Lệnh Hồ Xung nghĩ tới đây thì trong lòng sợ hãi vô cùng, trán toát mồ hôi. Nguyên lúc mới lên sơn động hắn cũng tưởng kiếm pháp này cực kỳ xảo diệu, đem ra diễn tập, nhưng từ khi thấy những đồ hình trên vách đá trong hậu động, hắn phát giác ra bất luận kiếm chiêu nào của phái Hoa Sơn cũng đều bị người ta phá giải, chiêu “Vô Song Vô Đối Ninh Thị Nhất Kiếm” lại càng bị thảm hại hơn, làm hắn mất hết tin tưởng về chiêu kiếm này, rồi từ đó không nghĩ tới tập nó nữa. Ngờ đâu bây giờ sư phụ muốn hắn đem ra diễn thử và định dùng nó để giết chết Ðiền Bá Quang, hắn toan nói thẳng là chiêu này vô dụng vì theo đồ hình bị người ta phá mất rồi, nhưng ở trước mặt bọn Lao Ðức Nặc, Lục Ðại Hữu hắn không tiện chỉ trích chiêu kiếm mà sư nương vẫn tự phụ là tuyệt diệu. Nhạc Bất Quần thấy sắc mặt Lệnh Hồ Xung ra chiều khác lạ liền hỏi:

– Ngươi chưa luyện thành thuộc được chiêu này ư? Cái đó cũng không quan hệ, chiêu “Vô Song Vô Đối Ninh Thị Nhất Kiếm” đòi hỏi ở người luyện một bản lĩnh phi thường, nội công ngươi chưa đủ nên không luyện được đến nơi là phải, để luyện nội công trước, rồi sau này hãy từ từ bổ túc.

Nhạc phu nhân cười nói:

– Xung nhi! Sư phụ ngươi ưng chịu đem Tử Hà thần công truyền thụ cho ngươi đó, sao ngươi không khấu đầu tạ ơn đi?

Lệnh Hồ Xung cả người run lên, vội vàng đáp:

– Đệ tử xin đa tạ sư phụ!

Hắn toan quỳ xuống thì Nhạc Bất Quần đưa tay ra ngăn lại, cười nói:

– Tử Hà thần công là một nội công tâm pháp tối cao của bản môn, sở dĩ ta không truyền thụ một cách khinh xuất không phải là có ý biển lận gì đâu, mà là vì sau khi rèn luyện công phu này trong lòng phải trút hết tạp niệm mới mong tấn tới được. Hơn nữa đã luyện nó thì không thể chểnh mảng chút nào, nếu không thì kẻ luyện chẳng những vô ích mà còn có hại lớn, dần dần đi vào chỗ tẩu hỏa nhập ma. Xung nhi, ta muốn coi xem gần nửa năm nay công phu ngươi đã tiến đến mức nào rồi sẽ quyết định có thể truyền được khẩu quyết về Tử Hà thần công hay không.

Ba người Lao Ðức Nặc, Lục Ðại Hữu và Nhạc Linh San nghe nói tới đại sư ca sắp được truyền thụ Tử Hà thần công đều mặt mày hớn hở. Bọn chúng đều biết rằng Tử Hà thần công uy lực rất lớn, trong Hoa Sơn cửu công thì Tử Hà công là đệ nhất. Chúng còn biết trong bản môn võ công chưa ai bén gót được Lệnh Hồ Xung, và ngày sau chức vị chưởng môn phái Hoa Sơn tất do y thừa kế. Nhưng chúng không ngờ sư phụ lại đem môn đệ nhất thần công của bản phái truyền thụ cho y sớm đến thế. Lục Ðại Hữu nói:

– Ðại sư ca rất dụng công luyện võ, mỗi ngày tiểu đệ đem cơm lên đều thấy y không ngồi luyện khí thì lại tập dượt kiếm pháp.

Nhạc Linh San đưa mắt lườm gã rồi lén làm bộ mặt ngáo ộp, nói khẽ:

– Lục sư ca chỉ khéo tán dóc để bênh vực đại sư ca.

Nhạc phu nhân cười nói:

– Xung nhi, ngươi lấy kiếm ra đi! Ba thầy trò ta đi chiến đấu với Ðiền Bá Quang, lúc đến việc mới ôm chân Phật, ra trận mới mài gươm thì sao cho kịp.

Lệnh Hồ Xung hỏi:

– Sư nương bảo cả ba người cùng đi chiến đấu với Ðiền Bá Quang ư?

Nhạc phu nhân cười đáp:

– Ngươi ra mặt khiêu chiến với gã, còn ta cùng sư phụ sẽ ngấm ngầm viện thủ cho. Bất luận ai giết được gã đều nói là chính tay ngươi động thủ để đồng đạo võ lâm khỏi bảo ta cùng sư phụ ngươi không giữ địa vị trưởng bối, đi ăn thua với hàng hậu bối.

Nhạc Linh San vừa vỗ tay vừa cười reo:

– Thế thì tuyệt quá! Ðã có gia gia cùng má má ngấm ngầm viện trợ thì hài nhi cũng dám đi khiêu chiến với Ðiền Bá Quang. Gã bị giết rồi cứ đổ cho hài nhi động thủ, há chẳng hay hơn ư?

Nhạc phu nhân cười nói:

– Con nhỏ này tham lam lắm! Ngươi tưởng ai cũng có thể nhận công được ư? Ðại sư ca ngươi vào sinh ra tử và đã cùng Ðiền Bá Quang tỷ đấu trước sau đến mấy trăm chiêu, tỏ tường thực hư bên địch mới có thể làm nên việc. Còn ngươi công phu kém cỏi thì làm gì được? Hơn nữa ngươi là một thiếu nữ thì cả đến tên của ác tặc kia cũng không nên nhắc tới, chứ đừng nói đến chuyện giáp mặt động thủ với gã.

Ðột nhiên “véo” một tiếng, bà phóng kiếm đâm tới trước ngực Lệnh Hồ Xung. Bà đang cười nói với con gái, ngờ đâu chỉ trong nháy mắt đã rút trường kiếm ở sau lưng ra đâm vào chỗ hiểm yếu của Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung ứng biến cũng cực kỳ mau lẹ, lập tức rút kiếm ra gạt đánh “choang” một tiếng. Hai kiếm vừa giao nhau, chân trái hắn đã lùi lại một bước. Nhạc phu nhân đâm veo véo liên tiếp sáu kiếm, những tiếng choang choảng cũng vang lên sáu lần, nhất nhất Lệnh Hồ Xung đều đỡ gạt được. Nhạc phu nhân quát lên:

– Trả đòn đi!

Bà vừa nói vừa biến đổi kiếm pháp, vung kiếm lên đâm dọc, chém ngang cực kỳ thần tốc và không theo Hoa Sơn kiếm pháp nữa. Lệnh Hồ Xung biết ngay sư nương thi triển môn khoái đao của Ðiền Bá Quang để mình tìm cách phá giải. Hắn thấy Nhạc phu nhân ra chiêu mỗi lúc một cấp bách hơn, chiêu trước liền chiêu sau, không còn nhận ra được vết tích nữa. Nhạc Linh San nhìn phụ thân, nói:

– Gia gia, má má thi triển chiêu số mau lẹ thì có mau lẹ thật nhưng đây là kiếm pháp chứ không phải đao pháp, hài nhi e rằng môn khoái đao của Ðiền Bá Quang không đúng như vậy.

Nhạc Bất Quần tủm tỉm cười, nói:

– Võ công Ðiền Bá Quang cực kỳ lợi hại, dùng đao ra chiêu như gã đâu phải chuyện dễ dàng? Mẫu thân ngươi không mô phỏng đao pháp của gã mà chỉ phát huy chiêu thức theo chữ “khoái” mà thôi. Muốn trừ khử Ðiền Bá Quang điều cốt yếu không phải ở chỗ phá giải đao pháp mà là tìm cách kiếm chế sự thần tốc về chiêu đao của gã. Ngươi hãy coi, kia là “Hữu Phụng Lai Nghi”. Hay!

Lão thấy Lệnh Hồ Xung hạ thấp vai bên trái xuống, kiếm quyết tay trái đưa chênh chếch lên, khuỷu tay phải co lại, sắp ra chiêu “Hữu Phụng Lai Nghi”. Hữu Phụng Lai Nghi mà thi triển vào lúc này thì thật là hợp cách nên lão hoan hỉ bật tiếng reo. Không ngờ lão chưa dứt lời thì chiêu kiếm của Lệnh Hồ Xung phóng ra lại bất lực không thể xuyên qua được làn kiếm dày đặc như tấm lưới của Nhạc phu nhân. Nhạc Bất Quần nhẽ buông một tiếng thở dài, miệng lẩm bẩm:

– Gã sử chiêu này hư mất rồi.

Nhạc phu nhân chẳng chịu nhẹ đòn chút nào, ba nhát kiếm rít lên veo véo, áp bức Lệnh Hồ Xung chân tay luống cuống. Nhạc Bất Quần thấy hắn ra chiêu rất hoang mang, chẳng vào phương pháp nào hết, gặp đâu chống đấy, mười chiêu có đến hai ba không phải kiếm thuật bản môn, thần sắc lão bất giác mỗi lúc một khó coi hơn. Có điều kiếm pháp của Lệnh Hồ Xung tuy rối loạn mà dần dần cũng trả đòn phản kích được. Ðột nhiên hắn gặp cơ hội, liền phóng chiêu “Thương Tùng Nghênh Khách”, những điểm kiếm hoa nhằm đâm vào khoảng lông mi và mé tóc mai của Nhạc phu nhân. Nhạc phu nhân vung kiếm lên gạt đánh “choang” một tiếng rồi xoay kiếm về hộ thân. Bà biết chiêu “Thương Tùng Nghênh Khách” còn tiếp theo mấy chiêu sau rất lợi hại. Lệnh Hồ Xung đã luyện chiêu này rất tinh thục, dù hắn không cố tình đả thương phu nhân nhưng bà chống đỡ được cũng không phải dễ dàng. Bà chuyển thế công thành thế thủ, ngưng thần chờ đợi. Chẳng ngờ Lệnh Hồ Xung phóng kiếm ra, thế kiếm đã chậm chạp mà kình lực lại yếu ớt, tuyệt không có sức uy hiếp, bà liền quát lên:

– Xung nhi! Phải dụng tâm mà ra chiêu, ngươi còn nghĩ vớ vẩn chi vậy?

Bà vừa quát vừa phóng liền ba nhát kiếm vù vù. Bà thấy Lệnh Hồ Xung nhảy loạn lên né tránh, lại la lớn:

– Chiêu “Thương Tùng Nghênh Khách” sao lại thế này? Sau một hồi bị trọng bệnh, bao nhiêu kiếm pháp của thầy ngươi trả lại thầy hết à?

Lệnh Hồ Xung chỉ “dạ” một tiếng rồi vẻ mặt thẹn thùng, phóng trả hai kiếm. Lao Ðức Nặc và Lục Ðại Hữu thấy sư phụ mỗi lúc một tỏ ra khó chịu đều trong lòng nơm nớp kinh hãi. Bỗng nghe tiếng gió phần phật, Nhạc phu nhân chạy vèo vèo khắp trường đấu, áo xanh biến thành một làn ánh xanh dày dặc, kiếm quang lấp loáng không nhìn rõ được kiếm chiêu. Ðầu óc Lệnh Hồ Xung càng thêm rối loạn, ý niệm này chưa qua, ý niệm khác đã tới. Hắn lẩm bẩm:

– Ta mà sử chiêu “Dã Mã Phi Trì” thì đối phương sẽ có chiêu tinh diệu quét ngang để phá giải, bằng ta mà ra chiêu “Cô Phong Đột Khởi” thì đối phương lại phóng kiếm đâm chếch lên tất mình sẽ bị trọng thương.

Hắn nghĩ đến kiếm pháp của bản môn rồi lại nhớ tới những chiêu phá giải trên vách đá, vì thế mà lúc đầu hắn ra chiêu “Hữu Phụng Lai Nghi” cùng chiêu “Thương Tùng Nghênh Khách” lúc đến nửa chừng rồi lại bỏ vì trong lòng sợ sệt, tự nhiên rút kiếm quay về thủ thế. Nhạc phu nhân sử khoái kiếm là có ý dẫn dụ cho Lệnh Hồ Xung dùng chiêu “Vô Song Vô Đối Ninh Thị Nhất Kiếm” để phá giải, nhưng hắn cứ thuận tay chiết giải, chẳng những tâm thần dao động mà còn hoang mang sợ hãi như người mất hồn. Nhạc phu nhân đã biết Lệnh Hồ Xung là tay gan dạ không vừa, ngay từ thuở nhỏ hắn đã chẳng sợ trời sợ đất là gì, thế mà bây giờ chờ hắn chiết chiêu thì lại khác hẳn trước kia, bất giác bà nổi giận, quát hỏi:

– Sao còn chưa sử chiêu kiếm đó?

Lệnh Hồ Xung hoang mang đáp:

– Vâng.

Hắn giơ trường kiếm lên đâm tới, phép vận kình và cách ra chiêu đúng là “Vô Song Vô Đối Ninh Thị Nhất Kiếm” mà bà đã chế tạo ra. Nhạc phu nhân reo lên:

– Hay lắm!

Bà biết chiêu này lợi hại tuyệt luân nên không dám thẳng thắn đón tiếp. Bà nghiêng người đi né tránh rồi xoay kiếm lại phản kích. Nhưng Lệnh Hồ Xung lại la thầm:

– Chiêu này không được, thế nào cũng thua!

Ðột nhiên cổ tay hắn chấn động, thanh trường kiếm rớt ra bay vọt lên không. Hắn giật mình kinh hãi, bật tiếng la hoảng:

– Trời ơi!

Nhạc phu nhân phát huy nội lực hất tung thanh trường kiếm trong tay Lệnh Hồ Xung bay lên không, tiếp theo bà phóng kiếm nhằm gã lao thẳng tới, thế kiếm vọt đi như cầu vồng, kiếm phong rít lên veo véo, đó chính là chiêu “Vô Song Vô Đối Ninh Thị Nhất Kiếm”. Bữa nay bà phóng chiêu này so với ngày mới sáng chế uy lực còn lợi hại gấp mấy. Nguyên sau khi bà sáng chế ra chiêu này trong lòng rất lấy làm đắc ý nên hàng ngày bà bỏ ra hai giờ để tiềm tâm rèn luyện hoặc ngẫm nghĩ cách phát chiêu thế nào cho mau lẹ, huy động kình lực thế nào cho mãnh liệt, cốt để hễ ra đòn là trúng đích và địch nhân khó bề chống đỡ. Nhạc phu nhân thấy Lệnh Hồ Xung sử chiêu đắc ý của mình tuy bề ngoài tương tự mà thực chất lại khác hẳn, đúng là vẽ hổ không nên thành ra con chó, tuyệt chiêu “Ninh Thị Nhất Kiếm” uy lực mãnh liệt mà hắn thi triển lờ vờ chẳng ra trò trống gì làm bà tức quá, tự mình phóng chiêu này ra. Nhạc phu nhân ra chiêu “Ninh Thị Nhất Kiếm” tuy không có ý đả thương đồ đệ nhưng chiêu thức uy lực quá mạnh, lưỡi kiếm chưa tới mà kiếm khí đã chụp xuống toàn thân Lệnh Hồ Xung. Nhạc Bất Quần thấy toàn thân Lệnh Hồ Xung bốn mặt tám phương đều có lưỡi kiếm của Nhạc phu nhân đâm tới khiến hắn chẳng còn cách nào né tránh, đỡ gạt hoặc phản kích, bất giác la thầm:

– Nguy rồi!

Lão liền đưa kiếm ra, lướt qua bên mình con gái tiến lên một bước. Lão sợ bà vợ đã nổi nóng rồi thu kiếm về không kịp, đâm Lệnh Hồ Xung đến bị trọng thương. Lúc này tình thế đã nguy cấp lắm, thanh trường kiếm của Nhạc phu nhân sắp đưa thêm về phía trước nửa thước. Nhạc Bất Quần toan đưa kiếm ra đỡ gạt. Công lực của hai vị sư huynh, sư muội này không hơn kém nhau mấy, tuy Nhạc Bất Quần hơn một chút, song Nhạc phu nhân đã chiếm được tiên cơ, lão không nắm vững có ngăn chặn được hay không và chỉ mong sao Lệnh Hồ Xung bị thương nhẹ là hay lắm rồi. Giữa lúc nguy nan trong chớp mắt, Lệnh Hồ Xung xoay tay về rút vỏ kiếm ở sau lưng ra, người hắn lún xuống một chút, đồng thời gã lấy vỏ kiếm để đối phó với kiếm thế của Nhạc phu nhân. Ðây chính là chiêu thức khắc trên đồ hình trong vách đá hậu động. Chiêu thức này sử côn để chống lại lưỡi kiếm đối phương, côn kiếm dính liền với nhau thành một đường dây, trường hợp nội lực hai bên ngang nhau là thanh kiếm tất nhiên bị gãy. Nguyên Lệnh Hồ Xung bị chấn động hất văng trường kiếm đi, tiếp theo sư nương lại ra chiêu như sấm sét đánh tới làm tâm thần gã đã cực kỳ hỗn loạn, trong đầu óc hình ảnh mọi chiêu số trên vách đá không ngớt lởn vởn xuất hiện. Hắn thấy không còn cách nào chống cự được thế kiếm của Nhạc phu nhân, muốn toàn mạng tự nhiên phải sử dụng chiêu thức trên vách đá. Gặp lúc cấp bách không còn đất để suy nghĩ, lại chẳng lấy đâu ra được côn bổng, hắn đành thò tay rút vỏ kiếm ở sau lưng để chống chọi với trường kiếm của Nhạc phu nhân. Ðừng nói hắn có vỏ kiếm, mà chỉ là một cành cây hay ngọn cỏ hắn cũng sẽ dùng để sử chiêu thức này nhằm bám chặt vào lưỡi kiếm của đối phương. Chiêu này vừa phóng ra, nội lực cánh tay tự động phát huy, bỗng nghe đánh soạt một tiếng, thanh trường kiếm của Nhạc phu nhân cắm tọt vào vỏ kiếm của Lệnh Hồ Xung. Nguyên Lệnh Hồ Xung đang lúc hoang mang không kịp trở đầu vỏ kiếm cứ nắm lấy đằng đuôi để đối phó với chiêu kiếm đâm tới. Nhạc phu nhân thấy thanh trường kiếm của mình xỏ vào vỏ kiếm của Lệnh Hồ Xung thì giật mình kinh hãi, hổ khẩu đau đớn tê nhức, thanh trường kiếm liền bị vỏ kiếm của Lệnh Hồ Xung đoạt mất. Lệnh Hồ Xung ra chiêu này còn mấy chiêu kế tiếp, lúc đó hắn cũng không dừng lại được nữa, vỏ kiếm phóng thẳng tới và chính chuôi trường kiếm của Nhạc phu nhân lại nhằm yết hầu của bà đâm tới. Nhạc Bất Quần đứng bên vừa kinh hãi vừa tức giận. Lão vung trường kiếm đập vào vỏ kiếm của Lệnh Hồ Xung đánh “chát” một tiếng. Lão đã sử dụng Tử Hà thần công. Lệnh Hồ Xung thấy toàn thân nóng ran, loạng choạng lùi lại ba bước, ngồi phệt ngay xuống ,cả vỏ kiếm lẫn thanh trường kiếm từ trên không rớt xuống đâm sâu vào lòng đất ngập đến chuôi. Nguyên đây là thanh trường kiếm của Lệnh Hồ Xung tuột tay văng lên không rồi rớt xuống cùng, vì biến diễn chỉ xảy ra trong nháy mắt, từ lúc Nhạc phu nhân sử chiêu “Ninh Thị Nhất Kiếm” đến lúc Lệnh Hồ Xung đoạt kiếm, Nhạc Bất Quần phóng Tử Hà thần công đập gãy cả vỏ lẫn kiếm cũng ở trong khoảnh khắc này. Bọn Lao Ðức Nặc, Lục Ðại Hữu, Nhạc Linh San coi diễn biến hoa cả mắt, đều đứng ngẩn người ra. Nhạc Bất Quần nhảy xổ lại trước mặt Lệnh Hồ Xung giơ tay lên tát vào má hắn “bốp bốp” luôn bốn cái. Vẻ mặt đầy phẫn nộ, lão lớn tiếng quát:

– Quân tiểu súc sinh này, mi giở trò gì vậy?

Lệnh Hồ Xung đầu óc choáng váng, người lảo đảo. Hắn quỳ xuống nói:

– Bẩm sư phụ cùng sư nương, đệ tử tội thật đáng chết.

Nhạc Bất Quần căm hận đến cực điểm, hỏi:

– Trong vòng nửa năm nay ngươi ở đây Sám Hối, vậy đã Sám Hối ra sao? Luyện công những gì?

Lệnh Hồ Xung ấp úng:

– Ðệ… đệ tử không luyện… được công phu gì cả…

Nhạc Bất Quần lớn tiếng hỏi:

– Vừa rồi ngươi nghĩ vớ vẩn thế nào mà lại ra chiêu như vậy để đối phó với sư nương?

Lệnh Hồ Xung ấp úng đáp:

– Ðệ tử… không nghĩ ngợi chi hết. Trước mắt thấy cơn nguy cấp nên tiện tay phóng ra chiêu đó mà thôi.

Nhạc Bất Quần thở dài, nói:

– Ta cũng đoán ngươi không nghĩ gì mà chỉ tiện tay, nên ta mới… cáu giận như vậy. Ngươi có biết ngươi đã đi vào đường tà là lâm vào tình trạng khó lòng thoát ra được rồi không?

Lệnh Hồ Xung sợ hãi cúi đầu đáp:

– Xin sư phụ chỉ điểm cho.

Nhạc phu nhân hồi lâu mới định thần lại được. Bà thấy Lệnh Hồ Xung bị trượng phu tát cho hai má sưng vù, tím bầm thì sinh lòng đau xót, dịu dàng nói:

– Ngươi đứng dậy đi! Trong vụ này có nhiều chuyện rắc rối mà ngươi chưa hiểu.

Ðoạn quay sang bà nói với Nhạc Bất Quần:

– Sư ca ơi, tư chất Xung nhi quá đỗi thông minh, trong vòng nửa năm nay gã không gặp mặt chúng ta, cứ tự ý luyện công, quả nhiên đi vào tà lộ. May mà gã mới lạc bước chưa sâu xa mấy, ta còn kịp thời kéo gã trở lại con đường chính, chưa đến nỗi quá muộn.

Nhạc Bất Quần gật đầu, bảo Lệnh Hồ Xung:

– Ngươi đứng dậy đi!

Lệnh Hồ Xung đứng lên ngó 7, 8 đoạn kiếm và vỏ kiếm gãy rải rác dưới đất, đầu óc hoang mang, không hiểu tại sao sư phụ cùng sư nương lại bảo hắn đã luyện công đi vào tà lộ. Nhạc Bất Quần ngó bọn Lao Ðức Nặc ba tên vẫy tay, nói:

– Các ngươi lại cả đây!

Lao Ðức Nặc, Lục Ðại Hữu và Nhạc Linh San vâng lời tiến lại trước mặt lão. Nhạc Bất Quần ngồi xuống tảng đá lớn chậm rãi nói:

– Để ta kể cho bọn ngươi nghe. Bốn mươi năm trước, công phu bản môn chia làm hai ngả chính tà.

Bọn Lệnh Hồ Xung trong lòng rất lấy làm kỳ, ai nấy tự hỏi:

– Phái Hoa Sơn có võ công bản phái, sao còn chia làm hai nẻo chính tà? Trước nay sao chưa từng nghe thấy sư phụ nói tới chuyện này.

Nhạc Linh San hỏi:

– Gia gia! Công phu mà chúng ta luyện đây dĩ nhiên là công phu chính phải không?

Nhạc Bất Quần đáp:

– Cái đó đã hẳn, chẳng lẽ đã biết là võ công của bàng môn tả đạo mà còn rèn luyện hay sao? Nhưng nhóm đi vào tà đạo cũng tự nhận là chính tông, và họ lại bảo mình là phe tà đạo. Phe bàng môn tả đạo nay đã thành khói bốc, mây tan, bốn chục năm nay không còn tồn tại ở thế gian nữa.

Nhạc Linh San nói:

– Thảo nào hài nhi không nghe ai nói đến bao giờ! Gia gia ơi, phe bàng môn tả đạo đó đã tiêu diệt rồi thì bất tất đề cập đến làm chi nữa?

Nhạc Bất Quần hỏi:

– Ngươi biết gì mà nói? Tuy gọi là bàng môn tả đạo nhưng chẳng phải là tà ma ngoại đạo, mà là họ luyện công phu bản môn khác ở điểm chủ chốt. Công phu mà ta truyền thụ cho các ngươi đây trước hết là ta dạy cái gì?

Lão vừa nói vừa đưa mắt nhìn Lệnh Hồ Xung chằm chặp. Lệnh Hồ Xung đáp:

– Trước hết sư phụ truyền thụ khẩu quyết về cách vận khí, rồi bắt đầu luyện nội công.

Nhạc Bất Quần nói:

– Ðúng thế! Yếu điểm về võ công phái Hoa Sơn là ở chữ “khí”, khi nội công đã thành tựu thì bất luận sử quyền cước hay động đao kiếm đều giỏi. Chính tông của bản phái là ở chỗ đó. Nhưng trong các bậc tiền bối chúng ta còn có một số nhân vật lại nhận định võ công bản môn lấy “kiếm” làm chủ chốt. Họ cho rằng kiếm thuật đã thành tựu thì nội công bình thường cũng có thể khắc địch thủ thắng. Hai nẻo chính tà chia rẽ từ đó.

Nhạc Linh San nói:

– Gia gia ơi, hài nhi nói câu này gia gia đừng nổi đóa.

Nhạc Bất Quần hỏi:

– Ngươi muốn nói gì?

Nhạc Linh San đáp:

– Hài nhi nghĩ rằng nội công là tối cần cho võ công của bản môn, nhưng cũng chẳng thể coi thường kiếm thuật được. Nếu chỉ có nội công thâm hậu mà kiếm thuật tầm thường thì võ công bản môn không thể nổi danh được.

Nhạc Bất Quần “hừ” một tiếng, nói ngay:

– Ai bảo là kiếm thuật không quan hệ? Nhưng yếu điểm khác nhau là ở chỗ lấy nội công thâm hậu làm chủ.

Nhạc Linh San nói:

– Hay hơn hết là lấy cả nội công lẫn kiếm thuật đều làm chủ.

Nhạc Bất Quần tức giận, nói:

– Chỉ một câu này cũng đủ chứng tỏ ngươi sắp đi vào ma đạo rồi đó. Ngươi bảo cả hai đều làm chủ thì có gì khác cả hai đều không phải là chủ? Ngày xưa trong bản môn hai phe chỉ vì tranh biện chính tà mà gây ra những cuộc đấu long trời lở đất. Giả tỷ bốn chục năm trước mà ngươi nói câu này thì e rằng không đầy nửa ngày ngươi đã đầu một nơi, mình một nẻo rồi đó.

Nhạc Linh San thè lưỡi ra, nói:

– Một câu nói lầm lỡ mà đã khiến cho người ta phải rơi đầu thì thật là cường hung bá đạo.

Nhạc Bất Quần nói:

– Ngày ta còn nhỏ tuổi hai phe trong bản môn tranh giành “kiếm” với “khí” chưa quyết được thắng bại, ta mà nói một câu ngu ngốc như ngươi thì phe “khí” dĩ nhiên sẽ hạ sát ta, mà phe “kiếm” cũng chẳng dung tha. Ngươi bảo nội công dùng kiếm thuật cả hai thứ quan trọng ngang hàng nhau không hơn không kém thì phe “khí” cố nhiên bảo ngươi đề cao địa vị Kiếm tông, phe “kiếm” lại tưởng ngươi đề cao Khí tông và cũng khép ngươi vào tội đại nghịch.

Nhạc Linh San hỏi:

– Ai phải ai quấy việc gì phải tranh biện? Cứ đem nhau ra tỷ đấu có phải sẽ phân rõ ngay được bên nào đúng, bên nào trật không?

Nhạc Bất Quần buông tiếng thở dài, đáp:

– Bốn chục năm trước phe Khí tông chúng ta thiểu số còn phe Kiếm tông chiếm đại đa số. Hơn nữa công phu Kiếm tông mau thành tựu hơn, hiệu nghiệm rất chóng, sau mười năm luyện tập nhất định phe Kiếm tông chiếm được thượng phong. Thế nhưng nếu luyện đến hai chục năm thì hai phe không phân hơn kém nữa. Nếu luyện ngoài 20 năm thì phe Khí tông dần dần mạnh hơn, đến 30 năm thì phe Kiếm tông sẽ kém xa lắm.

Nhạc Linh San hỏi:

– Về sau có phải Kiếm tông biết mình lầm lẫn mà chịu thua không?

Nhạc Bất Quần lắc đầu, lẳng lặng hồi lâu mới nói:

– Bọn họ cương ngạnh đến cùng, thủy chung vẫn không chịu phục. Tuy cuộc tỷ đấu trên Ngọc Nữ phong bị thua liểng xiểng nhưng hết thảy bọn họ đều đâm cổ tự vẫn.

Lệnh Hồ Xung nghe Nhạc Linh San khẽ la lên một tiếng “trời ơi” rồi hỏi:

– Cùng là sư huynh, sư đệ trong nhà thì cuộc tỷ kiếm thắng hay bại có gì quan hệ? Sao các vị lại không thông tình đạt lý đến thế?

Nhạc Bất Quần nói:

– Ðây không phải là cuộc tỷ kiếm giữa sư huynh, sư đệ thông thường. Ngày ấy Ngũ Nhạc kiếm phái tranh đoạt ngôi minh chủ, kể về nhân tài và về võ công thì bản phái đứng đầu, nhưng sau cuộc nội chiến kịch liệt trên Ngọc Nữ phong, phái ta chết mất mười mấy vị cao thủ tiền bối, thành ra ngôi minh chủ bị phái Tung Sơn cướp mất. Xét đến căn nguyên mối họa này là do sự phân tranh “kiếm”, “khí” gây nên.

Bọn Lệnh Hồ Xung gật đầu lia lịa. Nhạc Bất Quần lại nói:

– Bản phái chẳng làm minh chủ Ngũ Nhạc kiếm phái thì thôi, nhưng vấn đề là sư huynh, sư đệ đồng môn tranh chấp nhau, tàn sát nhau mới thật thảm khốc hết chỗ nói!

Lão vừa nói vừa đưa mắt nhìn vào mặt Nhạc phu nhân. Lệnh Hồ Xung thấy sư nương da mặt nhăn nhó biết bà đang nhớ lại các vị cao thủ bản phái tàn sát nhau rùng rợn khiến cho bà hồn vía kinh hoàng. Nhạc Bất Quần từ từ cởi khuy áo, mở trước ngực ra. Nhạc Linh San hốt hoảng la lên:

– Trời ơi! Gia gia!… gia gia…

Trước ngực lão còn in vết thương dài đến hai thước từ vai bên trái chéo xuống cạnh sườn bên phải, vết thương tuy khỏi đã lâu mà vẫn còn in màu hồng lợt. Nàng nghĩ tới lúc gia gia bị thương cực kỳ trầm trọng mà hoảng hồn. Lệnh Hồ Xung cùng Nhạc Linh San từ nhỏ đến lớn quanh quẩn bên mình Nhạc Bất Quần cho tới ngày nay hai người mới biết trong mình lão có vết thương này. Nhạc Bất Quần đắp vạt áo, cài khuy lại rồi nói:

– Ngày trước trong cuộc tỷ đấu trên Ngọc Nữ phong, ta bị một vị sư thúc bản môn chém trúng một kiếm lăn ra ngất đi. Y tưởng ta chết rồi chẳng thèm ngó tới nữa, bằng không, ha ha…

Nhạc Linh San cười nói:

– Nhạc Linh San này không biết còn ở đâu.

Nhạc Bất Quần cũng cười theo rồi trở lại nét mặt trịnh trọng nói:

– Ðây là những điều tuyệt đối bí mật của bản môn, bất luận là ai cũng không được tiết lộ ra ngoài. Nhân sĩ phái khác tuy có biết việc trong một ngày mười mấy tay cao thủ phái Hoa Sơn bị uổng mạng, song chẳng một ai hay nguyên nhân chính. Tiền nhân hậu quả vụ đó bữa nay chẳng thể không nói rõ cho các ngươi hay, nhưng các ngươi nên nhớ đây là một chuyện quan hệ cực kỳ trọng đại, nếu Xung nhi cứ theo con đường trước mắt mà tiến thêm thì không đầy ba năm nữa cũng lâm vào tình trạng coi kiếm trọng hơn khí, thật là nguy hiểm vô cùng, chẳng những làm uổng công của bao nhiêu tiền bối đã hy sinh tính mạng cho võ học chính tông bản môn, có khi cả phái Hoa Sơn cũng sẽ hủy diệt vì ngươi nữa.

Lệnh Hồ Xung nghe nói sợ toát mồ hôi, cúi đầu xuống bẩm:

– Ðệ tử phạm vào tội lớn, sư phụ cùng sư nương phạt nặng đến đâu đệ tử cũng cam tâm thọ lãnh.

Nhạc Bất Quần thở dài, nói:

– Ðây là ngươi vô tâm phạm lỗi. Kẻ không biết là không có tội. Ta nghĩ lại thì các vị sư bá, sư thúc phe Kiếm tông ngày trước cũng vì lòng hảo tâm, muốn đem võ học tuyệt đỉnh làm rạng rỡ môn hộ. Chẳng may các vị đi lầm vào đường rẽ, chìm đắm đã sâu khó mà rút ra được. Bữa nay nếu ta không ngăn trở kịp thì tư chất và tính tình ngươi rất dễ đi vào nẻo tà của phe Kiếm tông để mong thành tựu nhanh chóng.

Lệnh Hồ Xung đáp:

– Dạ!

Nhạc phu nhân hỏi:

– Xung nhi! Vừa rồi ngươi nghĩ thế nào mà lại dùng vỏ kiếm ra chiêu để đoạt trường kiếm của ta?

Lệnh Hồ Xung bẽn lẽn đáp:

– Ðệ tử chỉ cần sao ngăn được một đòn mãnh liệt của sư nương, không ngờ…

Nhạc phu nhân nói:

– Thế thì phải rồi. Kiếm tông cùng Khí tông ai hơn ai kém bây giờ ngươi đã thấy rõ. Chiêu thức của ngươi cố nhiên xảo diệu, nhưng gặp phải nội công thượng thừa của sư phụ thì chiêu số có xảo diệu đến đâu cũng bằng vô dụng. Cuộc tỷ kiếm khốc liệt trên Ngọc Nữ phong ngày trước, những tay cao thủ phe Kiếm tông phát huy kiếm chiêu biến hóa khôn lường, nhưng sư tổ ngươi luyện thành Tử Hà thần công đem cái vụng ra để thắng cái khéo, lấy cái tĩnh để chế cái động, đả bại hơn 50 vị cao thủ Kiếm tông và ấn định môn võ học chính tông cho bản phái với một cơ sở vững chắc ngàn năm không lay chuyển. Bữa nay sư phụ truyền dạy các ngươi phải nghĩ kỹ để mà lĩnh hội. Công phu của bản môn lấy khí làm thể, lấy kiếm làm diệu dụng, khí là chủ mà kiếm là tùy tùng, nếu luyện khí không thành thì kiếm thuật có cao cường đến đâu cũng bằng vô dụng.

Bọn Lệnh Hồ Xung, Lao Ðức Nặc đều kính cẩn nghe lời dạy bảo. Nhạc Bất Quần nói:

– Xung nhi, ta đã tính bữa nay truyền thụ khẩu quyết nhập môn về Tử Hà thần công cho ngươi, đoạn dẫn ngươi xuống núi đi giết tên ác tặc Ðiền Bá Quang, song hiện thời hãy tạm gác việc đó lại. Trong hai tháng đầu ngươi cần luyện tập lại công phu luyện khí mà ta đã truyền cho ngươi để quên hết thứ kiếm pháp cổ quái bàng môn tả đạo kia đi, rồi hãy chờ ta xét nghiệm lại xem có tiến bộ không đã.

Lão nói tới đây đột nhiên trở giọng nghiêm trọng tiếp:

– Nếu ngươi vẫn u mê không tỉnh, tiếp tục đi vào nẻo tà của Kiếm tông thì nặng ra là ngươi phải mất mạng, mà nhẹ cũng bị phế bỏ võ công toàn thân, đuổi ra khỏi môn trường. Khi đó ngươi có năn nỉ kêu ca cũng muộn quá rồi và đừng trách ta không bảo trước.

Lệnh Hồ Xung nói:

– Dạ! Ðệ tử quyết không bao giờ tái phạm.

Nhạc Bất Quần quay lại bảo con gái:

– San nhi! Ngươi cùng Lục Ðại Hữu đều cấp tính, lời ta dạy đại sư ca đây, hai người nên ghi nhớ vào lòng.

Lục Ðại Hữu chỉ dạ một tiếng, còn Nhạc Linh San nói:

– Hài nhi cùng Lục sư ca dù có cấp tính nhưng không thông minh bằng đại sư ca thì cũng chẳng tự mình sáng chế ra được kiếm chiêu, vậy gia gia bất tất phải quan tâm.

Nhạc Bất Quần hắng dặng một tiếng rồi hỏi:

– Ngươi không sáng chế được kiếm chiêu ư? Thế thì sao ngươi cùng Xung nhi lại lập ra Xung Linh kiếm pháp?

Lệnh Hồ Xung cùng Nhạc Linh San đều thẹn đỏ mặt lên. Lệnh Hồ Xung nói:

– Ðó là đệ tử nói giỡn thôi.

Nhạc Linh San cười nói:

– Ðây là chuyện đã lâu lắm rồi. Khi đó hài nhi còn nhỏ tuổi, chả hiểu chi hết nên mới cùng đại sư ca đùa giỡn như vậy. Sao gia gia lại biết chuyện này?

Nhạc Bất Quần đáp:

– Ðệ tử dưới trướng muốn sáng chế ra kiếm pháp, tự mình lập môn hộ để làm chưởng môn một phái mà mình cũng không biết, há chẳng hồ đồ lắm ư?

Nhạc Linh San kéo tay phụ thân cười nói:

– Gia gia! Gia gia lại nói giỡn người ta rồi.

Lệnh Hồ Xung thấy sư phụ từ khí sắc cho đến giọng nói tuyệt không tỏ vẻ đùa cợt thì trong lòng không khỏi sợ run. Nhạc Bất Quần đứng lên nói:

– Công phu bản môn mà luyện đến chỗ tinh thâm thì hoa bay lá rụng đều có thể giết người được. Người ngoài bảo phái Hoa Sơn chỉ sở trường về kiếm thuật là họ coi thường mình quá.

Lão nói xong vung tay áo trái một cái, luồng kình lực xô tới khiến cho thanh trường kiếm sau lưng Lục Ðại Hữu cũng vọt ra khỏi vỏ. Nhạc Bất Quần lại phất tay áo bên phải quét vào thân kiếm, mấy tiếng “rắc rắc” vang lên, thanh trường kiếm này liền gãy làm mấy đoạn. Bọn Lệnh Hồ Xung thấy thế ai cũng kinh hãi. Nhạc phu nhân tuy sớm tối ở với trượng phu mình mà cũng không biết nội công lão cao thâm đến thế. Bà ngó Nhạc Bất Quần bằng con mắt đầy thán phục. Nhạc Bất Quần nói:

– Ði thôi!

Rồi cùng Nhạc phu nhân đi trước xuống núi, Lao Ðức Nặc theo sau. Lệnh Hồ Xung ngó hai thanh kiếm gãy, trong lòng vừa kinh hãi vừa hoan hỉ, bụng bảo dạ:

– Té ra võ học bản môn lợi hại đến thế! Sư phụ đã thi triển chiêu kiếm pháp nào thì bất cứ là ai cũng không phá giải được.

Hắn lại nghĩ thầm:

– Những đồ hình khắc trên vách đá hậu động đã phá giải được mọi chiêu thức của bản phái. Nhưng Tử Hà thần công kiếm phái vẫn nổi tiếng cho đến ngày nay và thủy chung giữ được địa vị cao ngất võ lâm, té ra vì kiếm phái này có căn bản thượng thừa về khí công. Kiếm chiêu đã phát huy nội lực thâm hậu vào thì phá giải được không phải chuyện dẽ dàng, lý lẽ này rất tầm thường, thế mà mình lại suy nghĩ đâu đâu, bỏ quên điểm chính. Thực ra cùng một chiêu “Hữu Phụng Lai Nghi” nhưng do Lâm sư đệ sử ra thì bì với sư phụ thế nào được? Người cầm côn trên vách đá có phá được chiêu “Hữu Phụng Lai Nghi” chăng nữa thì cũng chỉ là chiêu tầm thường của Lâm sư đệ, chứ phá thế nào được chiêu do tay sư phụ phóng ra.

Lệnh Hồ Xung nghĩ thông được điểm này, mối phiền não mấy tháng nay đều bị quét sạch. Bữa nay sư phụ chưa truyền thụ Tử Hà thần công và cũng không một lời hứa gả Nhạc Linh San cho hắn mà hắn cũng không tỏ vẻ buồn rầu. Hắn đã phục hồi lòng tin về võ công bản phái, tinh thần phấn khởi, khi nghĩ tới nửa tháng nay trong lòng say mê, mơ tưởng tiểu sư muội, bất giác mặt hắn đỏ bừng, ngấm ngầm tự thẹn rồi tự nhủ:

– May mà sư phụ ngăn trở kịp thời ta mới không đến nỗi lạc vào đường rẽ để biến thành tội nhân của bản phái, thật là một phen hú vía.

Rồi hắn đè nén lòng hươu ý vượn, không suy nghĩ vẩn vơ nữa, ngồi tĩnh tọa luyện công.

Chiều hôm sau Lục Ðại Hữu lại đưa cơm lên cho Lệnh Hồ Xung. Gã nói:

– Ðại sư ca, sáng nay sư phụ cùng sư nương lại đi Thiểm Bắc rồi.

Lệnh Hồ Xung hơi lấy làm lạ, hỏi:

– Ði Thiểm Bắc ư? Sao lại không đến Trường An?

Lục Ðại Hữu đáp:

– Ðiền Bá Quang lại gây ra mấy vụ án mạng ở phủ Diên An. Tên ác ôn đó không ở Trường An nữa.

Lệnh Hồ Xung “ồ” lên một tiếng, bụng bảo dạ:

– Sư phụ cùng sư nương đã ra tay thì Ðiền Bá Quang nhất định phải chết. Gã chết kể ra cũng đáng tiếc, nhưng gã tham dâm hiếu sắc, gây họa cho thế gian thì chết cũng không oan uổng gì. Có điều võ công gã rất mực cao cường, ngày cùng mình giao thủ ở Túy Tiên lầu gã đã tỏ ra một nam tử có bản sắc, đáng tiếc con người như vậy mà lại làm việc đồi bại để thành một tên công địch trong võ lâm.

Những ngày sau đó Lệnh Hồ Xung luyện nội công rất chuyên cần. Hắn lấp lỗ hổng thông vào hậu động, chẳng những không vào coi đồ hình trên vách đá nữa mà cả khi nào chợt nghĩ tới là hắn lập tức xua đuổi ý nghĩ đó đi ngay.

Một hôm, vào lúc xế chiều, Lệnh Hồ Xung ăn cơm xong rồi ngồi tĩnh tọa đến canh một. Hắn toan đi nằm, bỗng nghe có tiếng người lên núi, cước bộ cực kỳ mau lẹ. Hắn biết người này võ công không phải tầm thường thì trong lòng kinh hãi, tự hỏi:

– Người này không phải đệ tử bản phái. Y lên đây có việc gì?

Hắn với lấy thanh kiếm trên mặt đá cài vào sau lưng. Chỉ trong giây lát người kia đã lên tới nơi, lớn tiếng gọi:

– Lệnh Hồ Xung đâu? Cố nhân đến thăm đây.

Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi. Người đến đó chính là Vạn Lý Độc Hành Ðiền Bá Quang. Hắn lẩm bẩm một mình:

– Sư phụ cùng sư nương ta đã xuống núi tìm ngươi để hạ sát, thế mà ngươi lớn mật tự dẫn xác lên núi Hoa Sơn này làm chi?

Hắn ra khỏi cửa động, cười nói:

– Ðiền huynh chẳng quản đường xa đến đây thăm hỏi, thiệt là một sự không ngờ.

Hắn thấy Ðiền Bá Quang trên vai quảy đòn gánh. Gã đặt gánh xuống, lấy ra hai hũ rượu lớn, cười nói:

– Nghe nói Lệnh Hồ huynh ngồi trên đỉnh núi Hoa Sơn Sám Hối, chắc là thèm rượu đến chảy nước miếng rồi. Tiểu đệ lấy được ở dưới hầm Túy Tiên lầu trong thành Trường An một trăm cân rượu cất đã 30 năm, đem đến đây để cùng Lệnh Hồ huynh uống say một bữa.

Lệnh Hồ Xung tiến lại gần mấy bước. Dưới ánh trăng, hắn nhìn thấy trên hai hũ rượu lớn quả nhiên có dán giấy đỏ viết chữ vàng “Túy Tiên lầu”, giấy dán đã cũ quá rồi, đúng là rượu để lâu. Vốn tính thèm rượu, hắn mừng quá, cười nói:

– Ðem một trăm cân rượu lên ngọn núi cao nhất phái Hoa Sơn thì dủ biết mối thâm tình của Ðiền huynh thâm trọng đến thế nào. Lại đây mau, chúng ta cùng nhau uống rượu một bữa thỏa thích.

Hắn vào động đem ra hai cái bát lớn. Ðiền Bá Quang đã cạy nắp hũ rượu ra, mùi thơm bốc lên ngào ngạt, làm Lệnh Hồ Xung chưa ướt môi đã thấy chếnh choáng. Ðiền Bá Quang bưng hũ rượu lên rót vào bát, nói:

– Lệnh Hồ huynh thử nếm coi thế nào?

Lệnh Hồ Xung cầm lấy bát rượu uống một tợp lớn rồi trầm trồ khen:

– Thật là rượu quý! Thật là rượu quý!

Hắn lại uống ừng ực hết sạch bát rượu rồi giơ ngón tay cái lên nói:

– Ðây là một thứ danh tửu trên đời hiếm có.

Ðiền Bá Quang cười nói:

– Ðiền mỗ nghe nói những thứ danh tửu trong thiên hạ thì miền Bắc có Phần Tửu, miền Nam có Thiệu Hưng. Thứ Phần Tửu tốt nhất không ở tỉnh Sơn Tây mà ở thành Trường An, mà trong các loại rượu ngon ở Trường An thì Túy Tiên lầu là đệ nhất. Trước kia Lý Thái Bạch đã say khướt suốt ngày vì thứ rượu đó. Hiện nay trừ hai hũ rượu này không còn hũ rượu thứ ba nào nữa.

Lệnh Hồ Xung lấy làm kỳ, hỏi:

– Chẳng lẽ dưới hầm Túy Tiên lầu chỉ còn lại hai hũ này thôi hay sao?

Ðiền Bá Quang cười đáp:

– Ðiền mỗ lấy hai hũ rượu rồi, thấy dưới hầm còn hơn hai trăm hũ nữa thì nghĩ bụng: “Từ hạng quan sang quyền quý cho đến kẻ phàm phu tục tử ở thành Trường An hễ có giắt bạc trong lưng là được lên Túy Tiên lầu uống thứ rượu ngon này thì sao tỏ được Lệnh Hồ đại hiệp ở phái Hoa Sơn là bậc siêu quần, xuất chúng?” Vì thế Ðiền mỗ đã đập tan cả hơn hai trăm hũ rượu kia, rượu chảy ngập đến thắt lưng, mùi thơm giàn giụa tứ bề.

Lệnh Hồ Xung vừa kinh hãi, vừa buồn cười, hỏi:

– Ðiền huynh đập tan hết cả hơn hai trăm hũ rượu ngon rồi ư?

Ðiền Bá Quang cười ha hả, đáp:

– Chính vậy, cho nên trong thiên hạ chỉ còn lại hai hũ này, thế mới là phần lễ đáng quý. Ha ha…

Lệnh Hồ Xung lại rót một bát rượu, nói:

– Ða tạ! Ða tạ!

Hắn uống cạn rồi tiếp:

– Ðiền huynh gánh hai hũ rượu này từ thành Trường An lên đến ngọn tuyệt đỉnh núi Hoa Sơn thì nỗi vất vả cũng đã quý trọng lắm rồi, đừng nói thiên hạ đệ nhất danh tửu, mà chỉ là hai hũ nước trong Lệnh Hồ Xung này cũng đã cảm kích vô cùng.

Ðiền Bá Quang giơ ngón tay cái lên lớn tiếng hô:

– Thật là đại trượng phu! Hảo hán tử!

Lệnh Hồ Xung hỏi:

– Tại sao Ðiền huynh lại quá khen tiểu đệ đến thế?

Ðiền Bá Quang đáp:

– Ðiền mỗ là tên dâm tặc, chẳng điều tàn ác nào không dám làm, đã gây ra bao nhiêu án mạng dưới chân núi Hoa Sơn. Phái Hoa Sơn từ trên xuống dưới chắc chẳng ai là không muốn hạ sát Ðiền mỗ. Bữa nay Ðiền mỗ gánh rượu lên đây, Lệnh Hồ huynh cứ uống thản nhiên, không sợ trong rượu có bỏ chất độc, chỉ có người bụng dạ trượng phu như vậy mới đáng uống thứ rượu nổi tiếng trong thiên hạ này.

Lệnh Hồ Xung nói:

– Ðiền huynh thật khéo bày trò. Ngày trước Lục Kháng thản nhiên uống thuốc của địch là Dương Hựu đã nói: “Có lý đâu Dương Thúc Tử lại đánh thuốc độc hại người?” Tiểu đệ cùng Ðiền huynh đã hai phen giao thủ, cũng biết rõ phẩm hạnh Ðiền huynh không được đoan chính và hai ta cũng khó lòng mà bì được với hai vị hiền nhân Dương Hựu và Lục Kháng, nhưng hại người một cách ngấm ngầm thì Điền huynh quyết chẳng thèm làm. Vả lại võ công Ðiền huynh cao thâm hơn tiểu đệ rất nhiều, nếu muốn giết tiểu đệ thì cứ rút đao ra hạ thủ, cần gì phải lằng nhằng vậy.

Ðiền Bá Quang cười ha hả, nói:

– Lệnh Hồ huynh nói đúng lắm. Nhưng Lệnh Hồ huynh nên biết, không phải Ðiền mỗ gánh hai hũ rượu này đi thẳng từ thành Trường An lên núi Hoa Sơn đâu nhé. Ðiền mỗ đầu tiên gánh một trăm cân rượu này lên Thiểm Bắc gây ra mấy vụ án mạng, sau lại qua Thiểm Ðông làm mấy vụ nữa rồi mới lên núi Hoa Sơn.

Lệnh Hồ Xung kinh hãi, tự hỏi:

– Sao gã lại làm như vậy?

Hắn ngẫm nghĩ một chút rồi hiểu ngay, liền nói:

– Té ra Ðiền huynh cố ý gây ra nhiều vụ án là để đánh lạc hướng sư phụ, sư nương tiểu đệ theo kế “Ðiệu hổ ly sơn” để đến thăm tiểu đệ. Không hiểu Ðiền huynh dụng công như vậy có điều chi chỉ giáo?

Ðiền Bá Quang cười nói:

– Lệnh Hồ huynh thử đoán coi!

Lệnh Hồ Xung nói:

– Tiểu đệ chẳng đoán làm gì.

Hắn rót đầy rượu vào bát rồi nói tiếp:

– Ðiền huynh! Ðiền huynh đến đây là khách của phái Hoa Sơn, ở nơi hoang dã này chẳng có gì kính khách, vậy xin theo kiểu mượn hoa kính Phật, mời Ðiền huynh uống cạn một bát thiên hạ đệ nhất mỹ tửu này.

Ðiền Bá Quang đáp:

– Ða tạ!

Gã bưng bát rượu lên uống một hơi cạn sạch. Lệnh Hồ Xung lại bồi tiếp gã một bát, hai người giơ bát không lên cho nhau coi rồi cùng nổi lên tràng cười ha hả. Lệnh Hồ Xung đột nhiên phóng chân phải đá ra hai cái “binh binh”, hai hũ rượu bị hất văng xuống vực sâu, mãi lâu từ dưới đáy mới vọng lên hai tiếng “chát chát”. Ðiền Bá Quang kinh ngạc, hỏi:

– Lệnh Hồ huynh đá rượu đi là nghĩa làm sao?

Lệnh Hồ Xung nói:

– Ðiền huynh đã cùng tiểu đệ không đồng đạo thì không mưu sự với nhau được. Ðiền Bá Quang, huynh đài làm nhiều điều tàn ác, giết hại người vô tội, các bạn đồng đạo võ lâm ai cũng nghiến răng căm hận. Lệnh Hồ Xung này kính trọng huynh đài ở chỗ tính tình khoáng đạt mới cùng nhau uống ba bát rượu lớn. Tình nghĩa chúng ta đến đây là hết.

“Soạt” một tiếng, hắn rút trường kiếm ra, la lên:

– Ðiền Bá Quang! Bữa nay tại hạ xin lãnh giáo những cao chiêu về phép khoái đao của huynh đài.

Ðiền Bá Quang không rút đao ra, chỉ lắc đầu mỉm cuời đáp:

– Lệnh Hồ huynh, kiếm thuật của quý phái thật là tuyệt diệu, nhưng Lệnh Hồ huynh còn nhỏ tuổi, chưa đủ hỏa hầu, không phải là đối thủ của Ðiền mỗ đâu.

Lệnh Hồ Xung nghĩ lại tối hôm đó ở trong sơn động và ban ngày ở trên lầu Túy Tiên đã cùng đối phương hai phen giao thủ, võ công mình quả còn kém gã xa, nếu lúc đó không dùng ngụy kế thì đã mất mạng vào tay gã rồi. Sau này Lệnh Hồ Xung vẫn nghĩ cách đối phó với phép khoái đao của Ðiền Bá Quang và đã mấy lần thỉnh giáo sư phụ cùng sư nương, tuy đã lần mò để hiểu hơn về phép khoái đao của đối phương, song càng hiểu thì càng biết rõ mình còn kém xa. Ðiền Bá Quang bảo hắn còn nhỏ tuổi chưa đủ hỏa hầu là câu nói thiệt chứ không phải là chuyện khoác lác. Lệnh Hồ Xung há phải là một tên vũ phu lỗ mãng, hắn nghe Ðiền Bá Quang nói vậy liền gật đầu, đáp:

– Ðiền huynh nói vậy là đúng. Trong vòng mười năm nữa Lệnh Hồ Xung này không có cách nào giết được Ðiền huynh.

Rồi hắn tra gươm vào vỏ. Ðiền Bá Quang cười ha hả, nói:

– Ai biết thời vụ mới là người tuấn kiệt.

Lệnh Hồ Xung nói:

– Lệnh Hồ Xung này là một tên vô danh tiểu tốt trên chốn giang hồ, Ðiền huynh không quản vất vả lên núi Hoa Sơn chắc không phải là để lấy đầu tiểu đệ. Nhưng giữa đôi ta là địch chứ không phải là bạn, Ðiền huynh có sai bảo điều gì tại hạ cũng không chịu đâu.

Ðiền Bá Quang cười nói:

– Lệnh Hồ huynh chưa nghe Ðiền mỗ nói gì đã cự tuyệt trước…

Lệnh Hồ Xung ngắt lời:

– Chính thế! Bất luận Ðiền huynh bảo tại hạ làm gì tại hạ cũng nhất quyết không nghe. Nhưng tại hạ không chống lại được Ðiền huynh thì duới chân đã bôi dầu sẵn để đánh bài chuồn thẳng.

Hắn nói xong lạng người một cái chạy về phía sau núi. Không ngờ Lệnh Hồ Xung đã mau mà Ðiền Bá Quang còn mau lẹ hơn. Lệnh Hồ Xung mới chạy được mấy trượng, Ðiền Bá Quang đã đứng chắn trước mặt. Ta nên biết Ðiền Bá Quang lấy ngoại hiệu là Vạn Lý Độc Hành thì khinh công gã phải cao thâm hiếm có trong võ lâm. Dĩ nhiên đao pháp của gã đã ghê gớm, song khinh công gã so với đao pháp còn tinh diệu hơn nhiều. Mấy chục năm nay gã hành hung tàn ác đã nhiều, những tay nghĩa hiệp bao phen tụ tập vây bắt mà thủy chung không đụng được đến lông chân gã chính là vì khinh công gã kỳ tuyệt. Ðiền Bá Quang dang hai tay ra chắn lại, Lệnh Hồ Xung lập tức xoay mình, toan trở lại sườn núi phía trước để nhảy xuống, nhưng hắn mới chạy được hơn mười bước liền bị Ðiền Bá Quang đuổi kịp. Gã lại giơ tay ra ngăn chặn và nổi lên tràng cười khanh khách. Lệnh Hồ Xung lùi lại ba bước, rút kiếm ra, la lên:

– Trốn không xong thì phải đánh nhau vậy. Tại hạ có kêu người đến viện trợ thì Ðiền huynh cũng đừng chê trách.

Ðiền Bá Quang cười đáp:

– Tôn sư là Nhạc tiên sinh nếu có tới đây thì lại đến lượt Ðiền mỗ xoa dầu vào chân cho trơn mà chạy. Nhưng Nhạc tiên sinh cùng Nhạc phu nhân lúc này còn ở Thiểm Ðông, cách đây ngoài năm trăm dậm, có chạy về cứu ứng cũng không kịp được. Còn sư đệ, sư muội của Lệnh Hồ huynh tuy là số đông nhưng vẫn không địch lại Ðiền mỗ, nếu đến thì trai thời uổng mạng vô ích, còn gái thời thì ha ha… ha ha…

Mấy tiếng cười gã tỏ ra không phải vì hảo ý. Lệnh Hồ Xung trong lòng kinh hãi, nghĩ thầm:

– Ngọn núi Sám Hối này cách tổng đàn phái Hoa Sơn khá xa, dù mình có lớn tiếng hô hoán thì bọn sư đệ muội cũng không tài nào nghe thấy. Huống chi Ðiền Bá Quang là tên dâm tặc hái hoa nổi tiếng, nếu tiểu sư muội bị gã ngó thấy thì khi nào còn thoát được? Vậy dù ta có bị gã chém hàng muôn ngàn nhát cũng đành không thể hô hoán để tiểu sư muội bị ô nhục.

Rồi hắn lẩm bẩm:

– Nguy quá, vừa rồi may mà mình chưa chạy thoát, nếu không Ðiền Bá Quang xuống tổng đàn phái Hoa Sơn tìm kiếm mình mà tiểu sư muội chạm mặt gã thì dù mình… có muốn thác cũng khôn bề chuộc tội.

Lệnh Hồ Xung vốn là tay giảo quyệt, lại nhiều mưu trí. Hắn đảo mắt ngẫm nghĩ rồi quyết định chủ ý:

– Bây giờ chỉ có cách dùng dằng với gã để làm kế hoãn binh. Sức mình không định nổi thì phải dùng mưu, cốt sao kéo dài thời gian cho đến khi sư phụ, sư nương trở về mới bình yên vô sự được.

Hắn nghĩ vậy liền nói:

– Thôi đành! Lệnh Hồ Xung này đánh không lại, trốn không thoát, kêu viện thủ cũng không được…

Hắn khoanh tay lại ra kiểu không cách nào, để mặc đối phương muốn làm gì thì làm. Ðiền Bá Quang cười nói:

– Lệnh Hồ huynh chớ hiểu lầm Ðiền mỗ mà cho là Ðiền mỗ đến đây để làm khó dễ với Lệnh Hồ huynh. Thực ra vụ này rất có lợi cho Lệnh Hồ huynh, và sau này Lệnh Hồ huynh nhất định sẽ thâm tạ Ðiền mỗ.

Lệnh Hồ Xung xua tay, đáp:

– Ðiền huynh đã nổi tiếng là tay dâm tặc ác ôn, bất luận vụ này có lợi cho tại hạ đến đâu nhưng tại hạ quyết giữ mình trong sạch, nhất định không để chìm đắm vào dòng nước ô uế với Ðiền huynh đâu.

Ðiền Bá Quang cười hỏi:

– Ðiền mỗ đã nổi tiếng là tay đại đạo hái hoa, Lệnh Hồ huynh là chính nhân quân tử và là đệ tử đáng quý của Nhạc tiên sinh thì dĩ nhiên không thể chìm đắm vào dòng nước ô uế với Ðiền mỗ được. Nhưng đã có hôm nay thì sao lại có bữa trước làm chi?

Lệnh Hồ Xung hỏi lại:

– Cái gì là hôm nay và cái gì là bữa trước?

Ðiền Bá Quang cười đáp:

– Hôm ở trên lầu Túy Tiên thành Hành Dương, Lệnh Hồ huynh đã cùng Ðiền mỗ có tình đồng bàn cộng ẩm.

Lệnh Hồ Xung nói:

– Ngày xưa Lưu Bị cùng tên đại gian hùng Tào Tháo ngồi với nhau uống rượu Thanh Mai, nghị luận anh hùng trong thiên hạ được thì chuyện đồng bàn cộng ẩm với Điền huynh có chi là lạ.

Ðiền Bá Quang nói:

– Trong viện Quần Ngọc núi Hành Sơn Lệnh Hồ huynh lại cùng Ðiền mỗ hưởng nhã thú “người đẹp” thì sao?

Lệnh Hồ Xung hừ một tiếng rồi đáp:

– Khi đó tại hạ đang bị thương, được người cứu cho thoát chết, phải tạm thời ở trong viện Quần Ngọc dưỡng thương, sao lại nói đến chuyện hưởng thú người đẹp được?

Ðiền Bá Quang cười nói:

– Nhưng Lệnh Hồ huynh đã cùng hai vị thiếu nữ đẹp như hoa chung chăn, chung gối…

Lệnh Hồ Xung chấn động tâm thần, lớn tiếng:

– Ðiền Bá Quang! Huynh đài nói năng thanh lịch một chút! Thanh danh của hai vị cô nương kia băng thanh ngọc khiết, thế mà huynh đài buông lời ô uế thì tại hạ không lịch sự đâu.

Ðiền Bá Quang cười đáp:

– Bữa nay trước mặt Ðiền mỗ Lệnh Hồ huynh lịch sự hay cũng bằng vô ích. Lệnh Hồ huynh muốn bảo vệ tiếng tăm thanh bạch cho phái Hoa Sơn thì hôm đó nên giữ lịch sự với hai cô nương kia mới đúng. Nhưng trước mặt các vị anh hùng phái Thanh Thành và phái Hành Sơn, Lệnh Hồ huynh cùng hai cô trùm chăn ngủ với nhau… Ha ha! Ha ha…

Lệnh Hồ Xung tức quá, vung chưởng tát đối phương đánh “véo” một cái. Ðiền Bá Quang vừa cười vừa né tránh rồi nói:

– Vụ đó Lệnh Hồ huynh muốn cãi cũng không được đâu. Nếu hôm đó Lệnh Hồ huynh nằm trong chăn cùng giường mà không hành động càn rỡ khinh bạc với hai vị tiểu cô nương kia thì tại sao bây giờ các cô đang tương tư khổ sở vì Lệnh Hồ huynh?

Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:

– Thằng cha này là một tên lãng tử vô liêm sỉ, bất cứ câu gì gã cũng dám tuôn ra được, mình còn dây dưa với gã thì còn phải nghe không biết bao nhiêu những lời trái tai. Hôm ở lầu Túy Tiên gã trúng ngụy kế của mình là một điều đại nhục trong đời gã, âu là mình đem vụ đó ra để bịt miệng gã mới xong.

Lệnh Hồ Xung nghĩ vậy xong, ngoài mặt lại tươi cười, nói:

– Tại hạ tưởng Ðiền huynh chẳng quản đường xa ngàn dặm đến núi Hoa Sơn vì việc gì, té ra là vâng lệnh sư phụ Nghi Lâm đem hai hũ rượu đến báo đáp tại hạ về cái ơn đã thu giùm y một tên đồ đệ giỏi giang. Ha ha! Ha ha!

Ðiền Bá Quang thẹn đỏ mặt lên, rồi bình tĩnh lại, nghiêm nghị nói:

– Hai hũ rượu đó là hảo tâm của Ðiền mỗ. Có điều Ðiền mỗ đến núi Hoa Sơn quả có liên quan đến Nghi Lâm tiểu sư phụ.

Lệnh Hồ Xung cười nói:

– Sư phụ là sư phụ, sao lại còn phân biệt tiểu sư phụ với đại sư phụ? Bậc đại trượng phu đã nói một lời bốn ngựa khôn theo, chẳng lẽ Ðiền huynh không nhận lời ước? Nghi Lâm sư muội là một vị cao đồ của danh môn chính phái, Ðiền huynh được một vị sư phụ như vậy là phúc đức nhiều lắm đó. Ha ha!

Ðiền Bá Quang tức quá, tay nắm chuôi đao, những muốn rút ra động thủ, nhưng rồi gã lại cố nhịn, lạnh lùng nói:

– Lệnh Hồ huynh, công phu ở tay chân Lệnh Hồ huynh không vào đâu mà công phu ở miệng lưỡi thì thật là lợi hại.

Lệnh Hồ Xung cười nói:

– Ðao kiếm quyền cước đã không địch nổi Ðiền huynh thì đành phải đánh giặc miệng chứ sao.

Ðiền Bá Quang nói:

– Ðánh giặc miệng thì Ðiền mỗ đành chịu thua rồi. Bây giờ Lệnh Hồ huynh đi theo Ðiền mỗ.

Lệnh Hồ Xung thản nhiên đáp:

– Không đi đâu! Dù Ðiền huynh có giết tại hạ cũng không đi.

Ðiền Bá Quang hỏi:

– Lệnh Hồ huynh có biết Ðiền mỗ muốn đưa đi đâu không?

Lệnh Hồ Xung đáp:

– Không cần biết. Lên trên trời cũng vậy, xuống đất cũng thế, Ðiền Bá Quang đi đâu thì Lệnh Hồ Xung nhất định không tới đó.

Ðiền Bá Quang từ từ lắc đầu, nói:

– Ðiền mỗ đến mời Lệnh Hồ huynh đi gặp Nghi Lâm tiểu sư phụ.

Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi, hỏi:

– Nghi Lâm sư muội lại lọt vào tay tên ác tặc ngươi ư? Ngươi là kẻ ngỗ ngược, phạm thượng, dám vô lễ với cả sư phụ mình chăng?

Ðiền Bá Quang tức giận, nói:

– Tôn sư của Ðiền mỗ đã có người khác, nói tất Lệnh Hồ huynh phải bở vía. Từ nay trở đi Lệnh Hồ huynh đừng đem Nghi Lâm tiểu sư phụ nói chung vào làm một nữa.

Vẻ mặt gã dần dần hòa hoãn lại, nói tiếp:

– Ðiền mỗ không có điều thất kính với y, Lệnh Hồ huynh cứ yên tâm về điểm này. Nhưng Nghi Lâm tiểu sư phụ ngày thương đêm nhớ Lệnh Hồ huynh. Lệnh Hồ huynh đi theo tiểu đệ.

Lệnh Hồ Xung đáp ngay:

– Không đi! Nhất dịnh không đi! Ngàn lần không đi! Vạn lần không đi!

Ðiền Bá Quang tủm tỉm cười mà không nói gì. Lệnh Hồ Xung hỏi:

– Huynh đài cười gì vậy? Võ công huynh đài thắng được tại hạ, huynh đài muốn ỷ mình bản lãnh cao cường để bắt tại hạ xuống núi chăng?

Ðiền Bá Quang ôn tồn đáp:

– Ðiền mỗ tuyệt nhiên không có ý thù nghịch Lệnh Hồ huynh, dĩ nhiên không nghĩ đến chuyện đắc tội với tôn giá. Nhưng Ðiền mỗ đã cao hứng đến đây, tất không muốn cụt hứng mà bỏ về.

Lệnh Hồ Xung gay gắt:

– Ðiền Bá Quang! Ðao pháp của huynh đài rất cao thâm, huynh đài muốn giết hay đả thương tại hạ thực chẳng khó gì, nhưng Lệnh Hồ Xung này thà chết chứ không chịu nhục.

Ðiền Bá Quang nghẹo đầu nghẹo cổ ngẫm nghĩ:

– Ngày trước lúc ở sơn động cũng như ở lầu Túy Tiên mình cùng hắn hai phen giao thủ, quả nhiên thằng cha này dũng mãnh tuyệt luân, lại cực kỳ bướng bỉnh. Hắn đã chẳng biết sợ trời đất là gì thì chuyện hắn liều mạng là sự thực. Mình giết hắn thì chẳng khó gì nhưng muốn bắt hắn lại không phải chuyện dễ dàng.

Gã nghĩ vậy liền nói:

– Ðiền mỗ chịu lời ủy thác của một người đến mời Lệnh Hồ huynh đi gặp Nghi Lâm tiểu sư phụ một chuyến, thực không có ý gì khác, mà sao Lệnh Hồ huynh chỉ tính đến chuyện liều mạng?

Lệnh Hồ Xung đáp:

– Tại hạ đã không muốn làm việc gì thì đừng nói là Ðiền huynh, mà cả đến sư phụ, sư nương, Ngũ Nhạc minh chủ, hay đức hoàng đế cũng không tài nào miễn cưỡng được. Tại hạ nhất định không đi, vạn lần không đi, mười vạn lần không đi!

Ðiền Bá Quang nói:

– Lệnh Hồ huynh đã cố chấp như vậy thì Ðiền mỗ đành phải đắc tội mất rồi.

“Soạt” một tiếng, gã rút đao ra cầm tay. Lệnh Hồ Xung cũng nổi giận, nói:

– Chưa nói đến chuyện động thủ, huynh đài mới có ý nghĩ bắt tại hạ đã là đắc tội rồi. Thôi thì ngọn núi Sám Hối dãy Hoa Sơn này bữa nay sẽ là nơi chôn xác Lệnh Hồ Xung.

Hắn hú lên một tiếng và cũng rút kiếm ra. Ðiền Bá Quang thực tình không muốn giết Lệnh Hồ Xung, bụng bảo dạ:

– Thằng cha này thà chết chứ không chịu khuất phục, nếu mình động thủ với hắn mà hắn liều chết trong khi mình tránh không đả thương hắn thì thật bất lợi cho mình.

Bỗng hắn nghĩ ra được một kế, liền hỏi:

– Lệnh Hồ Xung! Ðiền mỗ cùng cùng Lệnh Hồ huynh đã không thù oán, hà tất phải tính đến chuyện liều mạng. Bây giờ chúng ta đánh cuộc, Lệnh Hồ huynh nghĩ sao?

Lệnh Hồ Xung mừng thầm trong bụng, tự nhủ:

– Ðánh cuộc thì còn gì hay hơn nữa, dù mình thua vẫn còn cãi lý được.

Hắn làm bộ nghiêm nghị, hỏi lại:

– Ðánh cuộc cái gì? Tại hạ thắng dĩ nhiên không phải đi rồi, mà có thua cũng chẳng đi đâu.

Ðiền Bá Quang tủm tỉm cười, nói:

– Không ngờ khai sơn đệ tử phái Hoa Sơn lại sợ phép khoái đao của Ðiền Bá Quang một cách quá lố, sợ đến nỗi không dám đón tiếp ba chục chiêu.

Lệnh Hồ Xung sừng sộ, nói:

– Sợ cái gì? Ðón tiếp không được thì đến bị huynh đài chém một đao chết tươi là cùng chứ gì. Ðừng nói 30 chiêu, 300 chiêu tại hạ cũng vẫn đón tiếp như thường.

Ðiền Bá Quang dịu giọng:

– Lệnh Hồ huynh, không phải Ðiền mỗ coi thường các hạ đâu, nhưng e rằng các hạ không chịu nổi 30 chiêu khoái đao của Ðiền mỗ. Nếu Lệnh Hồ huynh đỡ được, Điền mỗ lập tức vỗ đít đi ngay, không lôi thôi gì nữa. Nhưng nếu may mà Ðiền mỗ thắng được Lệnh Hồ huynh thì Lệnh Hồ huynh hãy xuống núi, theo Ðiền mỗ đến gặp Nghi Lâm tiểu sư phụ.

Lệnh Hồ Xung xoay chuyển ý nghĩ rất mau. Hắn nhớ lại những đao pháp của Ðiền Bá Quang một lượt, bụng bảo dạ:

– Sau khi mình đấu với gã hai phen, đã đem đao pháp của gã nghiên cứu không biết bao nhiêu lần. Mình còn thỉnh giáo cả sư phụ, sư nương nữa, bây giờ chỉ có việc tự vệ, chẳng lẽ không chống nổi 30 chiêu của gã ư?

Quyết định rồi, Lệnh Hồ Xung lên tiếng quát:

– Ðược! Tại hạ đón tiếp 30 chiêu của huynh đài.

Ðoạn hắn rút kiếm tấn công liền. Hắn ra chiêu “Hữu Phụng Lai Nghi” trong Hoa Sơn kiếm pháp, lưỡi kiếm rung động bật lên những tiếng “vo vo”, lập tức Ðiền Bá Quang bị làn kiếm quang dày đặc chụp xuống. Ðiền Bá Quang cất tiếng khen:

– Hảo kiếm pháp!

Gã vung đao gạt đi, lùi lại một bước. Lệnh Hồ Xung nói:

– Một chiêu rồi!

Tiếp theo hắn ra chiêu “Thương Tùng Nghênh Khách” để tấn công. Ðiền Bá Quang lại khen:

– Hảo kiếm pháp!

Gã biết chiêu này còn ẩn giấu những chiêu tiếp theo nên không dám vung đao đỡ gạt mà nghiêng người lướt chân đi tránh khỏi. Cách né tránh này thực ra không phải một chiêu nhưng Lệnh Hồ Xung cũng hô lớn:

– Hai chiêu rồi.

Hắn không dừng tay chút nào lại phóng chiêu ra. Lệnh Hồ Xung đánh năm chiêu liền, Ðiền Bá Quang hoặc đỡ gạt hoặc né tránh, thủy chung vẫn không chịu phản kích. Lệnh Hồ Xung đếm đến số 5, toan ra chiêu thứ 6 đưa lưỡi kiếm từ dưới hớt lên trên thì Ðiền Bá Quang quát to một tiếng vung đao chém xuống. Lúc đao kiếm sắp chạm nhau, Lệnh Hồ Xung vội hạ thấp thanh trường kiếm. Ðiền Bá Quang lại quát:

– Chiêu thứ 6, chiêu thứ 7, chiêu thứ 8, chiêu thứ 9, chiêu thứ 10.

Cứ miệng đếm một chiêu thì tay chém một nhát. Gã đếm năm chiêu thì cương đao bổ xuống năm lần, mà chiêu số vẫn không biến đổi, cứ nhằm thẳng đầu chém tới. Những chiêu đao này sức nặng ngang nhau, đến đao thứ 6 chém xuống thì Lệnh Hồ Xung cảm thấy toàn thân bị kình lực trên đao của đối phương làm cho hơi thở cũng không thông. Hắn cố sức vung kiếm lên gạt, “choang” một tiếng rùng rợn, cánh tay hắn tê nhức, để rớt thanh trường kiếm xuống đất. Ðiền Bá Quang lại chém xuống đao thứ 7, Lệnh Hồ Xung nhắm mắt lại, không nói gì nữa. Ðiền Bá Quang cười khanh khách, hỏi:

– Chiêu thứ mấy rồi?

Lệnh Hồ Xung mở mắt ra, đáp:

– Ðao pháp của Ðiền huynh cố nhiên cao cường hơn tại hạ, cả nội kình ở cánh tay cũng mạnh gấp mấy lần. Lệnh Hồ Xung này không phải là địch thủ của huynh đài.

Ðiền Bá Quang cười nói:

– Vậy thì đi thôi!

Lệnh Hồ Xung lắc đầu buông thõng:

– Không đi!

Ðiền Bá Quang sa sầm nét mặt, hỏi:

– Lệnh Hồ huynh! Ðiền mỗ sở dĩ kính trọng Lệnh Hồ huynh là ở chỗ Lệnh Hồ huynh cũng là nam tử hán, đại trượng phu, nói lời thủ tín. Bây giờ Lệnh Hồ huynh đã chịu thua trong vòng 30 chiêu, sao còn hối hận?

Lệnh Hồ Xung cãi:

– Tại hạ không tin rằng trong vòng 30 chiêu huynh đài đã thủ thắng. Bây giờ tại hạ bị thua là sự thực nhưng tại hạ có nói là hễ thua là theo huynh đài xuống núi đâu? Tại hạ nói thế bao giờ?

Ðiền Bá Quang nghĩ lại thì câu đó tự gã đề nghị ra chứ Lệnh Hồ Xung quả là chưa nói. Gã liền khoa đao, cười nhạt, nói:

– Trong họ của các hạ có chữ “Hồ”, quả nhiên tên đúng với sự thật. Lệnh Hồ huynh không nói thế thiệt, nhưng tính sao đây?

Lệnh Hồ Xung đáp:

– Vừa rồi tại hạ có thua huynh đài là thua ở chỗ kém sức chứ trong lòng không phục, huynh đài hãy chờ tại hạ nghỉ một lúc rồi chúng ta lại tỷ đấu.

Ðiền Bá Quang nói:

– Ðược lắm! Ðiền mỗ sẽ làm cho Lệnh Hồ huynh phải tâm phục, khẩu phục.

Gã ngồi xuống phiến đá bắt chéo tay, cười hì hì ngó Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung tự nghĩ:

– Tên ác tặc này nhất định đòi mình theo gã xuống núi, không hiểu là có gian kế gì? Gã bảo là đi gặp Nghi Lâm sư muội thì nhất định không phải thực tình. Gã không phải là đồ đệ chân chính của Nghi Lâm sư muội, huống chi nàng là một vị nữ ni đã xuất gia phái Hằng Sơn. Giới luật phái này vô cùng nghiêm khắc thì sao nàng lại nói chuyện với tên đại đạo chuyên nghề bẻ hoa nổi tiếng này? Bây giờ mình làm sao thoát thân được đây?

Hắn nghĩ lại, vừa rồi Ðiền Bá Quang chém liền sáu đao thì đao pháp tầm thường, chỉ có uy lực cực kỳ mãnh liệt, nhưng không biết làm thế nào phá giải được. Hắn tự nhủ:

– Mình chỉ cần làm sao chiết giải được một đao thì việc chống đỡ 30 đao cũng chẳng khó gì.

Ðột nhiên Lệnh Hồ Xung động tâm, bụng bảo dạ:

– Ðêm trước trong khu hoang sơn Mạc Ðại tiên sinh hạ sát Ðại Tung Dương Thủ Phí Bân, kiếm pháp linh diệu khôn lường. Mình có dùng nó để đối phó với Ðiền Bá Quang, tất là không thua. Trên vách đá hậu động kia có khắc nhiều tuyệt chiêu của Hành Sơn kiếm pháp, ta tới đó học lấy ba bốn chục chiêu là có thể cùng Ðiền Bá Quang quyết sống mái rồi.

Rồi hắn lại lẩm bẩm:

– Hành Sơn kiếm pháp tinh diệu vô cùng thì trong khoảnh khắc làm sao mà học được ngay? Thiệt là mình nghĩ vớ nghĩ vẩn.

Ðiền Bá Quang thấy trong chớp mắt mà nét mặt Lệnh Hồ Xung biến đổi mấy lần, chợt lộ vẻ mừng thầm, chợt đã buồn thiu, gã liền cười hỏi:

– Lệnh Hồ Xung, các hạ đã nghĩ ra được ngụy kế gì để phá giải đao pháp của Ðiền mỗ chưa?

Lệnh Hồ Xung nghe gã nhấn mạnh hai chữ “ngụy kế” thì bất giác nổi hung, lớn tiếng:

– Muốn phá đao pháp của huynh đài tại hạ bất tất phải dùng ngụy kế chi hết. Huynh đài ở đây mồm năm miệng mười rất là huyên náo khiến cho tại hạ rối ruột phiền lòng, không thể ngưng thần tĩnh trí được. Tại hạ vào trong sơn động kia để ngẫm nghĩ một chút, huynh đài đừng theo vào quấy nhiễu đấy.

Ðiền Bá Quang cười nói:

– Lệnh Hồ huynh cứ vào đó mà nghĩ cho mệt xác, Ðiền mỗ không vào quấy rối đâu.

Lệnh Hồ Xung nghe gã nói to mấy tiếng “nghĩ cho mệt xác” thì mắng thầm một tiếng, rồi tiến vào sơn động. Lệnh Hồ Xung thắp cây đèn lên rồi chuồn vào hậu động, đến thẳng chỗ vách đá khắc đồ hình về Hành Sơn kiếm pháp để quan sát. Hắn thấy những đường kiếm biến ảo phi thường, nếu không chính mắt trông thấy thì chẳng bao giờ tin được trên thế gian lại có những kiếm chiêu kỳ ảo, biến chuyển đột ngột đến thế. Hắn nghĩ bụng:

– Chỉ trong khoảnh khắc mà muốn học cho hiểu thấu thì bất luận là kiếm pháp gì cũng không thể được. Bây giờ mình chỉ lựa ít chiêu cổ quái ly kỳ, biến ảo vô thường nhất học cho thuộc lòng để ra loạn đả loạn đấu với gã, may ra đánh gã không kịp trở tay cũng chưa biết chừng.

Lệnh Hồ Xung nghĩ vậy rồi vừa coi vừa ghi nhớ. Tuy hắn thấy những chiêu Hành Sơn kiếm pháp đều bị đối phương phá giải nhưng chắc Ðiền Bá Quang chưa biết phép phá giải này nên hắn không đem lòng úy kỵ. Lệnh Hồ Xung một mặt ghi nhớ, một mặt lấy tay nào trỏ, nào vạch. Hắn mới học được hơn hai chục chiêu biến hóa mà đã mất quá nửa giờ. Bỗng nghe thanh âm Ðiền Bá Quang ở ngoài động vọng vào:

– Lệnh Hồ huynh! Nếu Lệnh Hồ huynh không ra thì Ðiền mỗ phải xông vào đó.

Lệnh Hồ Xung cầm kiếm nhảy ra la lên:

– Ðược rồi! Bây giờ tại hạ lại tiếp huynh đài ba chục chiêu nữa.

Ðiền Bá Quang cười hỏi:

– Lần này Lệnh Hồ huynh lại thua thì sao?

Lệnh Hồ Xung đáp:

– Nào phải đã thua một hai lần đâu, bây giờ có thua thêm lần nữa cũng không sao.

Hắn chưa dứt lời thì thanh trường kiếm trong tay đã phóng ra như gió táp mưa sa, bảy chiêu liền một lúc. Cả bảy chiêu này hắn mới học được theo đồ hình trên vách đá hậu động, thiệt là những chiêu biến ảo đến cùng cực. Ðiền Bá Quang không ngờ kiếm pháp phái Hoa Sơn lại thiên biến vạn hóa đến thế, khiến cho gã chân tay luống cuống, cứ phải lùi hoài. Ðến chiêu thứ mười mấy gã nghĩ thầm:

– Kiếm pháp thằng cha này biến ảo đột ngột một cách bất ngờ mà mình cứ đỡ hoài thì e rằng trong chớp mắt là để hắn phá giải được ba chục chiêu.

Gã liền hú lên một tiếng, vung đao phản kích. Luồng đao của gã cực kỳ hùng hậu khiến cho kiếm pháp của Lệnh Hồ Xung tuy biến hóa khôn lường mà khó bề thi triển. Lệnh Hồ Xung đấu đến chiêu thứ 19 thì thanh trường kiếm bị lưỡi đao của Ðiền Bá Quang hất văng đi. Hắn lùi lại hai bước, la lên:

– Ðiền huynh chỉ thắng ở sức mạnh chứ không phải ở đao pháp. Lần này tại hạ đấu thua mà vẫn không phục, Ðiền huynh để tại hạ vào trong kia ngẫm nghĩ một lúc rồi ra đấu thêm ba chục chiêu nữa.

Ðiền Bá Quang cười nói:

– Hiện giờ lệnh sư còn ở cách đây ngoài năm trăm dặm, mười ngày hay nửa tháng nữa chưa chắc đã về đến núi Hoa Sơn, vậy cái kế hoãn binh của Lệnh Hồ huynh chẳng ích gì đâu!

Lệnh Hồ Xung nói:

– Nếu trông vào sư phụ trở về để thu thập Ðiền huynh thì đâu phải là anh hùng hảo hán. Tại hạ mắc trọng bệnh lâu ngày mới khỏi, không đủ khí lực nên Ðiền huynh chiếm được tiện nghi. Nếu tỷ đấu toàn bằng chiêu số chẳng lẽ tại hạ không đỡ nổi 30 chiêu ư?

Ðiền Bá Quang cười nói:

– Ðiền mỗ không mắc lừa Lệnh Hồ huynh đâu. Thắng bằng nội lực cũng được, thắng là thắng, bại là bại, còn tranh thắng bằng lỗ miệng thì ăn thua gì?

Lệnh Hồ Xung nói:

– Ðược rồi! Ðiền huynh hãy chờ đó, để tại hạ nghỉ một lát. Ðã là nam tử trượng phu thì đừng sợ. Nhưng nếu Ðiền huynh xuống núi chạy trốn, Lệnh Hồ Xung này cũng không rượt theo đâu.

Ðiền Bá Quang cười ha hả, lùi lại hai bước, ngồi xuống phiến đá. Lệnh Hồ Xung quay vào hậu động nghĩ thầm:

– Ðiền Bá Quang đã đả thương Ðịa Tuyệt đạo trưởng phái Thái Sơn và từng đấu với Nghi Lâm sư muội. Vừa rồi mình đã dùng kiếm pháp phái Hành Sơn để đấu với gã, còn võ công của phái Tung Sơn, vị tất gã đã hiểu.

Thế rồi hắn chạy vào vách đá coi võ công phái Tung Sơn. Học được hơn chục chiêu xong, hắn bụng bảo dạ:

– Còn đến mười mấy tuyệt chiêu phái Hành Sơn vừa rồi mình chưa sử dụng, bây giờ mình đem xen kẽ vào với kiếm pháp phái Tung Sơn, đồng thời cho ra vài chiêu kiếm pháp bản môn một cách đột ngột, không chừng sẽ làm cho gã phải đầu nhức mắt hoa.

Nghĩ thế rồi không chờ Ðiền Bá Quang hô hoán, hắn đã chạy ra ngoài động để tỷ đấu. Những kiếm chiêu của hắn lần này chợt là võ công phái Tung Sơn, chợt đổi sang phái Hành Sơn, gặp lúc khẩn yếu hắn lại thi triển tuyệt chiêu của phái Hoa Sơn. Ðiền Bá Quang không ngớt la:

– Lạ quá! Lạ quá!

Nhưng đến chiêu thứ 22, gã tiến lên ba bước chí được mũi đao vào cổ họng Lệnh Hồ Xung, bức bách hắn phải buông kiếm chịu thua. Lệnh Hồ Xung nói:

– Lần đầu tại hạ chỉ tiếp được mười chiêu, sau ngồi nghỉ một lúc liền đỡ được 18 chiêu, lại nghỉ lúc nữa là đã chống được 21 chiêu. Ðiền huynh, như vậy Ðiền huynh đã sợ chưa?

Ðiền Bá Quang cười đáp:

– Ðiền mỗ sợ cóc gì?

Lệnh Hồ Xung nói:

– Tại hạ mà tịnh tâm suy nghĩ thì chỉ vài lần nữa là chống đủ 30 chiêu. Nếu còn tiếp tục suy nghĩ thêm sẽ có thể chuyển bại thành thắng, khi đó dù tại hạ không giết Ðiền huynh thì cuộc mưu đồ há chẳng hỏng bét?

Ðiền Bá Quang cười đáp:

– Ðiền mỗ phiêu bạt giang hồ, trong những đối thủ thì Lệnh Hồ huynh là tay đa trí hơn hết. Nhưng đáng tiếc võ công Lệnh Hồ huynh lại kém Ðiền mỗ xa quá, dù Lệnh Hồ huynh có tiến bộ thần tốc đến đâu mà muốn trong vòng vài giờ thắng lại được Ðiền mỗ thì trong thiên hạ quyết chẳng bao giờ có chuyện lạ đó được.

Lệnh Hồ Xung nói:

– Lệnh Hồ Xung này phiêu bạt giang hồ, trong những tay đối thủ thì Ðiền huynh là người lớn mật, càn rỡ hơn hết, tuy đã thấy Lệnh Hồ Xung này càng đánh càng mạnh mà vẫn không trốn chạy, trong thiên hạ thật khó mà tìm được người như vậy! Ðiền huynh hãy ngồi chơi, tại hạ suy luận một lúc.

Ðiền Bá Quang cười nói:

– Xin tùy tiện.

Lệnh Hồ Xung từ từ đi vào hậu động. Tuy miệng hắn ba hoa ra vẻ mặt thản nhiên mà kỳ thực trong bụng lo lắng khôn xiết, hắn tự hỏi:

– Thằng cha này đến Hoa Sơn phải chăng có dự trù một âm mưu gì ghê gớm? Gã đã biết sư phụ mình đang kiếm gã để trừ diệt mà sao còn rảnh rang đến đây tỷ võ với mình? Gã kiềm chế được mình thì dù không hạ sát cũng có thể điểm huyệt để mình không nhúc nhích được mới phải, thế mà gã lại tha hết lần này đến lần khác là có dụng ý gì?

Trong lòng Lệnh Hồ Xung vẫn thắc mắc Ðiền Bá Quang phen này lên núi Hoa Sơn là có âm mưu gì, nhưng hắn nghĩ mãi không sao hiểu được, tự nhủ:

– Bất luận Ðiền Bá Quang có mưu đồ gì hay không, ta cũng phải tận tâm tận lực chiến đấu đến cùng. Nếu có cơ hội ta phóng kiếm đâm chết gã cũng chẳng hề chi.

Quyết định rồi, Lệnh Hồ Xung tiến vào chỗ hình trên vách đá. Lần này hắn dụng tâm ghi nhớ những chiêu cực kỳ tàn độc. Lệnh Hồ Xung ra khỏi động thì trời đã sáng rõ. Trong lòng hắn quyết tâm giết người mà ngoài mặt vẫn niềm nở, nói:

– Ðiền huynh! Ðiền huynh giá lâm tệ địa, tiểu đệ không tỏ hết được tình địa chủ, thật áy náy vô cùng. Sau cuộc tỷ võ này, bất luận ai thắng ai bại, tiểu đệ cũng mời Ðiền huynh nếm một chút thổ sản của bản sơn.

Ðiền Bá Quang đáp:

– Ða tạ Lệnh Hồ huynh.

Lệnh Hồ Xung lại cười nói:

– Ngày sau tại hạ xuống núi, nếu còn gặp Ðiền huynh và mở cuộc tỷ đấu thì nên quyết một trận sống mái, đừng có làm như bữa nay đem chiêu số ra mà đánh cuộc hơn thua nữa.

Ðiền Bá Quang cười nói:

– Ðược người bạn như Lệnh Hồ huynh mà giết đi thì thật là đáng tiếc. Nhưng nếu Ðiền mỗ mà không giết, võ công Lệnh Hồ huynh tiến triển thần tốc rồi có ngày kiếm pháp cao thâm hơn Ðiền mỗ thì khi đó Lệnh Hồ huynh chẳng khi nào dung tha một tên đại đạo hái hoa.

Lệnh Hồ Xung cười nói:

– Chính thế! Thật khó mà được cơ hội mài giũa võ công như bữa nay. Ðiền huynh, tiểu đệ ra chiêu đây, xin Ðiền huynh chỉ giáo cho.

Ðiền Bá Quang cười nói:

– Không dám! Xin mời Lệnh Hồ huynh!

Lệnh Hồ Xung cười nói:

– Tiểu đệ càng nghĩ càng cảm thấy mình không phải là đối thủ của Ðiền huynh.

Hắn chưa dứt lời đã phóng kiếm đâm tới, mũi kiếm còn cách Ðiền Bá Quang chừng ba thước, hắn đưa chéo sang mé tả đâm mạnh tới. Ðiền Bá Quang vung đao lên gạt. Lệnh Hồ Xung không chờ cho đao kiếm đụng nhau, đột nhiên đâm vào hạ bộ đối phương, chiêu này vừa mãnh liệt vừa hiểm độc vô cùng. Ðiền Bá Quang giật mình kinh hãi, tung mình nhảy vọt lên cao. Lệnh Hồ Xung thừa thế chém luôn ba nhát mà nhát nào cũng vận dụng hết sức bình sinh nhằm đâm vào những huyệt trọng yếu. Ðiền Bá Quang đã mất tiên cơ, lâm vào thế kém, gã vung đao đỡ Ðông gạt Tây. Bỗng nghe đánh “roạt” một tiếng, mũi kiếm của Lệnh Hồ Xung đã xuyên thủng ống quần gã, kiếm thế thần tốc phi thường, nhưng còn cách da thịt Ðiền Bá Quang không đầy một tấc. Ðiền Bá Quang vung quyền đánh “binh” một cái, Lệnh Hồ Xung ngã lăn lông lốc. Gã cười nói:

– Lệnh Hồ huynh toàn sử dụng những chiêu ác độc muốn giết Ðiền mỗ như vậy là phép rèn luyện võ công đấy ư?

Lệnh Hồ Xung đứng phắt dậy, cười đáp:

– Bất luận tiểu đệ làm gì thì làm, chung qui vẫn không đụng đến được một sợi lông của Ðiền huynh.

Hắn nhủ thầm trong bụng:

– Bây giờ ngươi đã không giết ta thì ta cũng chẳng cần để ý đến sự yên nguy cho bản thân, ta chỉ công chứ không chịu thủ, tất phải chiếm được tiện nghi.

Hắn vừa cười hì hì, vừa chạy lại, nói:

– Quyền bên trái của Ðiền huynh cũng mạnh khiếp!

Ðiền Bá Quang cười nói:

– Xin lỗi Lệnh Hồ huynh.

Lệnh Hồ Xung cười nói:

– Tiểu đệ e rằng Ðiền huynh đã đánh gãy hai xương sườn của tiểu đệ rồi cũng chưa biết chừng.

Hắn đi gần tới nơi, đột nhiên xoay tay phóng kiếm đâm tới. Chiên này thật là bất ngờ, là tuyệt chiêu của phái Hằng sơn. Ðiền Bá Quang đang giật mình kinh hãi thì mũi kiếm đối phương đã đâm tới bụng dưới y không đầy vài tấc. Gã hoang mang, lăn người đi để tránh. Lệnh Hồ Xung từ trên đánh xuống đâm liền bốn kiếm. Ðiền Bá Quang bị đánh rất rát, gã hoang mang vô cùng, coi chừng chỉ mấy chiêu nữa là đối phương đâm được gã như đóng đinh xuống đất. Không ngờ Ðiền Bá Quang đột nhiên phóng chân trái đá phốc vào cổ tay Lệnh Hồ Xung, tiếp theo gã phóng chân phải theo thế “Uyên Ương Liên Hoàn” đá trúng vào bụng dưới của hắn. Thanh trường kiếm trong tay Lệnh Hồ Xung bị tuột ra, bản thân hắn cũng trúng cước ngã ngửa xuống đất. Ðiền Bá Quang đứng phắt dậy nhảy xổ đến, kề đao vào cổ đối phương, cười nhạt, nói:

– Kiếm pháp của Lệnh Hồ huynh tàn độc quá, suýt nữa Ðiền mỗ mất mạng rồi. Lần này Lệnh Hồ huynh đã chịu phục chưa?

Lệnh Hồ Xung cười đáp:

– Dĩ nhiên là không phục. Chúng ta chỉ nói tỷ đấu đao kiếm mà Ðiền huynh lại sử cả quyền cước thì những chiêu số này tính thế nào đây?

Ðiền Bá Quang buông đao xuống, cười nhạt, đáp:

– Dù tính cả những chiêu quyền cước cũng chưa đủ ba chục kia mà!

Lệnh Hồ Xung tức giận nhảy lên, hỏi:

– Trong ba chục chiêu Ðiền huynh đả bại được tại hạ vì võ công cao thâm hơn có chi là lạ? Ðiền huynh muốn giết tại hạ thì cứ việc hạ thủ, sao cứ ra chiều khinh bỉ tại hạ? Ðiền huynh vui thích thì cứ việc mà cười, sao lại cười nhạt?

Ðiền Bá Quang lùi lại một bước, đáp:

– Lệnh Hồ huynh trách mắng tại hạ như vậy là phải, Ðiền mỗ quả có lỗi thực.

Gã chắp tay nói tiếp:

– Ðiền mỗ thành thực tạ lỗi, xin Lệnh Hồ huynh tha thứ cho.

Lệnh Hồ Xung sửng sốt, hắn không ngờ Ðiền Bá Quang đại thắng có thừa mà lại xin lỗi. Hắn liền chắp tay đáp lễ, nói:

– Không dám.

Rồi hắn tự hỏi:

– Con người khúm núm tất có chuyện cầu cạnh, gã tỏ vẻ kính trọng mình là có dụng ý gì?

Hắn nghĩ mãi không ra liền đánh bạo hỏi thẳng:

– Ðiền huynh! Lệnh Hồ Xung này có điều chưa rõ, chẳng hay Ðiền huynh có thẳng thắn cho biết được chăng?

Ðiền Bá Quang cười đáp:

– Ðiền Bá Quang này chẳng có chuyện gì là không dám nói với người ta. Cả những vụ gian dâm, đạo tặc, phóng hỏa, giết người, kẻ khác đều giấu giếm, chối cãi, nhưng Ðiền mỗ đã làm là nói, cần gì phải phủ nhận?

Lệnh Hồ Xung cười nói:

– Thật là một trang hảo hán.

Ðiền Bá Quang cũng cười đáp:

– Ðiền mỗ không dám nhận hai chữ “hảo hán”, chỉ làm sao nói vậy mà thôi.

Lệnh Hồ Xung cười khềnh khệch, nói:

– Trên chốn giang hồ thật khó mà tìm được một nhân vật như Ðiền huynh. Ðiền huynh dùng thâm mưu đánh lạc đường sư phụ tại hạ xa rời núi Hoa Sơn rồi đến đây bảo tại hạ cùng đi, tại hạ xin hỏi thật, Ðiền huynh định đưa tại hạ đi đâu và mưu đồ chuyện gì?

Ðiền Bá Quang đáp:

– Ðiền mỗ đã nói rõ là mời Lệnh Hồ huynh đến hội diện cùng Nghi Lâm tiểu sư thái để thỏa lòng mong nhớ của y.

Lệnh Hồ Xung lắc đầu, nói:

– Chuyện này thật kỳ quái, Lệnh Hồ Xung nào có phải đứa con nít mà tin được?

Ðiền Bá Quang cũng tức mình, văng tục:

– Ðiền mỗ kính trọng Lệnh Hồ huynh là anh hùng hảo hán mà Lệnh Hồ huynh lại coi Ðiền mỗ như hạng đê hèn, vô liêm sỉ. Ðiền mỗ nói thế sao Lệnh Hồ huynh lại không tin? Chẳng lẽ miệng Ðiền mỗ thốt ra không phải tiếng người mà là rắm chó à? Nếu Ðiền mỗ sai lời thì không bằng loài chó lợn.

Lệnh Hồ Xung thấy gã có vẻ rất chân thành, chẳng thể không tin được, song không khỏi lấy làm kỳ, hỏi lại:

– Chuyện Ðiền huynh bái Nghi Lâm làm sư phụ chẳng qua là chuyện đùa, nào phải sự thực, thế thì sao Ðiền huynh lại vì y mà chẳng quản xa xôi ngàn dặm đến đây cầu tại hạ xuống núi?

Ðiền Bá Quang bẽn lẽn đáp:

– Dĩ nhiên bên trong còn có chuyện khác. Bản lãnh y kém cỏi như vậy thì làm sư phụ Ðiền mỗ thế nào được.

Lệnh Hồ Xung động tâm nghĩ thầm:

– Về chữ tình thật khó nói quá. Nghi Lâm tiểu sư muội dung nhan xinh đẹp, thanh nhã thoát tục, hay là Ðiền Bá Quang đối với y đã sinh lòng yêu dấu?

Hắn nghĩ vậy liền hỏi:

– Phải chăng Ðiền huynh xiêu lòng vì Nghi Lâm tiểu sư thái mà sửa đổi lỗi xưa, không làm chuyện gian dâm phụ nữ nhà lương thiện nữa?

Ðiền Bá Quang lắc đầu, đáp:

– Làm gì có chuyện đó. Lệnh Hồ huynh đừng nghĩ vớ vẩn.

Lệnh Hồ Xung bụng bảo dạ:

– Mấy bữa trước đây ở trong thành Trường An gã còn làm hại con gái trang chủ Thiên Cân trang thì khi nào lại hối lỗi quay về lương thiện được?

Hắn nghĩ vậy liền giục:

– Trong vụ này còn có sự tình gì, mong Ðiền huynh nói rõ cho hay.

Ðiền Bá Quang đáp:

– Ðây là một chuyện Ðiền Bá Quang đã gặp vận xui, Lệnh Hồ huynh bất tất căn vặn làm chi? Nói tóm lại nếu Ðiền mỗ không mời được Lệnh Hồ huynh xuống núi thì sau một tháng sẽ bị chết thảm không bút nào tả xiết.

Lệnh Hồ Xung cực kỳ kinh hãi nhưng ngoài mặt vẫn thản nhiên, hờ hững hỏi:

– Trong thiên hạ làm gì có chuyện đó?

Ðiền Bá Quang liền cởi áo, để hở ngực ra, trỏ vào hai chấm dưới vú, đáp:

– Ðiền mỗ bị người ta hạ độc thủ, mà là chất kịch độc. Họ bức bách Ðiền mỗ đi mời Lệnh Hồ huynh đến với Nghi Lâm tiểu sư thái, nếu không thỉnh được thì chỉ sau một tháng là hai chấm đỏ này sẽ mưng thành mủ, da thịt toàn thân sẽ rữa nát, không còn cách nào cứu trị được, sau ba năm sáu tháng nát cả người ra mà chết.

Gã nói câu này rồi vẻ mặt rất nghiêm trọng, đổi giọng sắc bén:

– Lệnh Hồ huynh, bất luận Lệnh Hồ huynh kiên quyết đến mức nào, Ðiền mỗ cũng phải mời Lệnh Hồ huynh đi bằng được. Nếu Lệnh Hồ huynh nhất định không đi thì Ðiền Bá Quang này bất luận thủ đoạn nào cũng phải dùng tới.

Lệnh Hồ Xung nghĩ thầm:

– Gã nói vậy là thật tình. Ta cần tìm cách khỏi xuống núi là xong, sau một tháng chất độc trong người gã phát tác, tự nhiên sẽ trừ khử được một tên ác tặc thế gian, mình bất tất phải hạ thủ.

Lệnh Hồ Xung nghĩ vậy liền nghiêm trang hỏi:

– Không hiểu vị cao thủ nào đã hạ thủ tàn nhẫn Ðiền huynh như vậy? Ðiền huynh trúng phải chất độc gì? Không chừng còn có cách khác giải trừ được cũng nên.

Ðiền Bá Quang hậm hực đáp:

– Bất tất nói tới kẻ hạ độc làm chi nữa. Lệnh Hồ huynh, nếu Ðiền mỗ không mời được Lệnh Hồ huynh thì dĩ nhiên mình phải chết mà Lệnh Hồ huynh cũng chẳng sống được.

Lệnh Hồ Xung nói:

– Cái đó đã hẳn, nhưng Ðiền huynh phải làm cho tại hạ tâm phục mới được. Tại hạ nghĩ rằng tìm được người võ công như Ðiền huynh không phải chuyện dễ dàng, nếu cần thì tại hạ đi theo Ðiền huynh xuống núi cũng có thể được. Nhưng Ðiền huynh hãy ngồi chờ đây để tại hạ vào trong động suy luận một lúc.

Lệnh Hồ Xung vừa đi vừa tự hỏi:

– Ngày trước mình đã hai phen giao thủ với gã mà lần nào cũng chiết thủ được ngoài ba chục chiêu, sao hôm nay lại thoái bộ dữ vậy, chẳng lần nào chống được ngoài 30 chiêu là sao?

Hắn trầm ngâm một lúc, chợt nhớ ra điều gì, miệng lẩm bẩm:

– Phải rồi, ngày ấy mình nóng lòng cứu Nghi Lâm sư muội nên cứ liều mình với gã, không nghĩ gì đến chuyện chiết giải 30 hay 40 chiêu. Hôm nay miệng mình không ngớt đếm số chiêu thức và trong bụng chỉ nghĩ làm thế nào chống đủ 30 chiêu. Ðã phân tâm như vậy thì dĩ nhiên kiếm pháp phải giảm sút. Lệnh Hồ Xung hỡi Lệnh Hồ Xung, sao ngươi hồ đồ đến thế?

Hắn nghĩ ra điểm này rồi cảm thấy tinh thần phấn khởi, liền đi vào hậu động nghiên cứu võ công trên vách đá. Lần này hắn coi Thái Sơn kiếm pháp. Kiếm pháp này sở trường về chiêu thức trầm trọng, vững vàng. Trong một giờ hay mấy khắc thì vô luận thế nào cũng chẳng thể học tới chỗ tinh thâm được, hơn nữa Lệnh Hồ Xung không ưa những đường kiếm rộng lớn, chậm chạp. Lệnh Hồ Xung coi một lúc rồi toan bỏ đi chỗ khác, bỗng hắn ngó tới bức đồ hình họa phá giải những chiêu số của Thái Sơn kiếm pháp. Bản tính tò mò, hắn càng coi càng say mê, quên cả thời khắc. Lệnh Hồ Xung coi tới lúc Ðiền Bá Quang không nhẫn nại được nữa cất tiếng hô hoán, Lệnh Hồ Xung mới bừng tỉnh, đi ra khỏi hậu động.

Lần này Lệnh Hồ Xung khôn ngoan, không đếm chiêu số, cứ vung tít thanh trường kiếm nhằm Ðiền Bá Quang mà tấn công. Ðiền Bá Quang thấy Lệnh Hồ Xung phóng ra những chiêu kiếm liên miên vô tận, đồng thời gã nhận xét mỗi lần Lệnh Hồ Xung vào động trở ra là lại có nhiều chiêu số mới lạ nên gã không dám coi thường. Hai người cùng ra chiêu rất mau lẹ, chỉ trong chớp mắt đã chiết giải không biết bao nhiêu chiêu số. Ðột nhiên Ðiền Bá Quang tiến lên một bước, hạ thủ chớp nhoáng nắm được cổ tay Lệnh Hồ Xung, xoay mũi kiếm trỏ vào yết hầu đối phương. Giả tỷ gã ấn về phía trước chút nữa là thanh trường kiếm sẽ xuyên qua cổ họng Lệnh Hồ Xung. Gã dừng lại, quát lên:

– Lệnh Hồ huynh thua rồi!

Lệnh Hồ Xung cổ tay đau quá, song miệng vẫn cãi:

– Ðiền huynh thua đấy chứ!

Ðiền Bá Quang hỏi:

– Sao Ðiền mỗ lại thua được?

Lệnh Hồ Xung đáp:

– Vì đã tới chiêu thứ 32.

Ðiền Bá Quang không chịu:

– Lệnh Hồ huynh có đếm đâu?

Lệnh Hồ Xung nói:

– Tại hạ không đếm ra miệng nhưng đã tính nhẩm trong bụng, rõ ràng là chiêu thứ 32 rồi.

Thực ra hắn chẳng đếm chi hết mà chỉ nói bừa là chiêu thứ 32 thôi. Ðiền Bá Quang buông tay hắn ra, nói:

– Không đúng. Chiêu đầu Lệnh Hồ huynh tấn công thế này và Ðiền mỗ gạt tay như vậy. Ðến chiêu thứ hai, liền hất thế kia.

Gã diễn lại từng đao một về chiêu thức tỷ đấu từ đầu đến cuối. Ðến chiêu thứ 28 thì gã nắm được cổ tay Lệnh Hồ Xung. Lệnh Hồ Xung thấy Ðiền Bá Quang nhớ rành rọt thì bội phục vô cùng, vì lúc hai người chiết chiêu nhanh như điện chớp mà gã diễn lại đúng thứ tự, không sai trật chút nào thì thật là một bực kỳ tài hiếm có trong võ lâm. Hắn giơ ngón tay cái lên nói:

– Trí nhớ của Ðiền huynh thật là đáng sợ. Vậy là tiểu đệ đếm lầm, bây giờ tiểu đệ lại đi suy ngẫm một lúc.

Ðiền Bá Quang hất hàm hỏi:

– Khoan đã! Lệnh Hồ huynh, trong sơn động có chuyện gì cổ quái thế? Nếu trong động không cất giấu bí lục võ học thì sao mỗi lần Lệnh Hồ huynh tiến vào là lúc trở ra lại có những chiêu kỳ dị khiến cho người ta phải hoa mắt? Ðiền mỗ vào coi một chút được không?

Gã vừa nói vừa đi vào. Lệnh Hồ Xung giật mình kinh hãi, bụng bảo dạ:

– Nếu để gã nhìn thấy đồ hình trên vách đá thì hỏng bét!

Nét mặt hắn bỗng lộ vẻ vui mừng, nhưng rồi gã lại ẩn giấu ngay, giả bộ băn khoăn lo lắng, dang hai tay ra ngăn lại, nói:

– Trong động có cất giấu một tập bí lục võ công của bản môn, Ðiền huynh không phải là đệ tử phái Hoa Sơn thì dĩ nhiên không thể vào coi được.

Ðiền Bá Quang thấy sắc mặt Lệnh Hồ Xung lộ vẻ vui mừng rồi thoáng cái lại ra chiều lo lắng hoang mang. Gã biết đối phương hay giả vờ, liền động tâm tự hỏi:

– Tại sao hắn thấy mình muốn tiến vào động lại lộ vẻ vui mừng? Sau hắn lại giả vờ đưa nét mặt ưu sầu để che giấu, vậy là hắn mong mình tiến vào động, tất trong đó có sự vật gì bất lợi cho mình, nếu không bố trí cơ quan mai phục khủng khiếp thì cũng nuôi rắn độc thú dữ, khi nào mình lại mắc bẫy hắn?

Về võ công thì dĩ nhiên Ðiền Bá Quang cao thâm hơn Lệnh Hồ Xung nhiều, nhưng về giảo quyệt, cơ trí thì gã lại thua. Ðây là Lệnh Hồ Xung dùng chước lấy tiến để thoái, quả nhiên hắn ngăn trở được Ðiền Bá Quang không dám vào động.

Lệnh Hồ Xung mấy lần vào hậu động học được khá nhiều chiêu số kỳ diệu. Chẳng những hắn học được các tuyệt chiêu của Ngũ Nhạc kiếm phái mà cả những quái chiêu phá giải hắn đã học được không phải ít. Có điều trong lúc hoảng hốt hắn không thông được hết những biến hóa nên ra chiêu chưa đến chỗ cao minh tuyệt đỉnh và thủy chung vẫn không tiếp đủ 30 chiêu khoái đao của Ðiền Bá Quang. Ðiền Bá Quang cũng là một tay thích học võ nghệ tuyệt vời. Gã thấy Lệnh Hồ Xung mỗi lần trình diễn những chiêu kỳ dị, gã cũng mong muốn Lệnh Hồ Xung đấu với gã càng lâu càng tốt để vậy gã mở rộng thêm tầm kiến thức về kiếm pháp.

Trời đã quá Ngọ, Ðiền Bá Quang lại kiềm chế được Lệnh Hồ Xung lần nữa. Ðột nhiên gã tự hỏi:

– Lần này hắn sử kiếm chiêu dường như phần lớn của phái Tung Sơn, phải chăng trong sơn động có đủ những tay cao thủ Ngũ Nhạc kiếm phái đang tụ tập, và mỗi lần hắn vào động lại được cao thủ dạy cho một ít chiêu thức để ra tỷ đấu với mình? Úi chà, may mà mình chưa mạo muội tiến vào, nếu không bị nguy hại với họ rồi.

Bụng gã nghĩ vậy liền buột miệng hỏi:

– Sao bọn họ không ra đây?

Lệnh Hồ Xung hỏi lại:

– Ai không ra?

Ðiền Bá Quang đáp:

– Những bậc cao thủ tiền bối ở trong động dạy kiếm pháp cho Lệnh Hồ huynh chứ còn ai.

Lệnh Hồ Xung sững sờ một chút rồi hiểu ra ngay, cười ha hả, nói:

– Những vị tiền bối đó… không động thủ với Ðiền huynh đâu.

Ðiền Bá Quang tức giận nói:

– Hừ! Những lão đó tự phụ là người thanh cao, không thèm động thủ với tên dâm tặc Ðiền Bá Quang chứ gì? Lệnh Hồ huynh kêu họ ra đây, cứ lấy một chọi một thì dù oai danh họ đến đâu cũng vị tất đã là đối thủ của Ðiền Bá Quang.

Lệnh Hồ Xung lắc đầu, cười đáp:

– Ðiền huynh có cao hứng thì vào động mà lãnh giáo muời vị tiền bối trong đó. Các vị coi bộ cũng rất trọng vọng đao pháp của Ðiền huynh.

Hắn biết Ðiền Bá Quang hành hung tác ác đã nhiều trên chốn giang hồ và gây ra rất lắm thù địch, cho nên tự nhiên gã hành động cực kỳ thận trọng. Gã đã tưởng trong động có nhiều cao thủ thì gan mấy cũng không dám vào, hắn biết vậy nên mới nói úp úp mở mở. Quả nhiên Ðiền Bá Quang hắng giọng một tiếng rồi đáp:

– Cao thủ tiền bối gì chưa biết, Ðiền mỗ e rằng toàn một lũ hư danh, nếu không thì sao hết lần này qua lần khác họ truyền cho Lệnh Hồ huynh bao nhiêu chiêu thức mà thủy chung vẫn không tiếp nổi 30 chiêu của Ðiền mỗ?

Gã tự phụ khinh công hơn đời và tính rằng dù mười tay cao thủ kia có đồng thời xông ra gã cũng chẳng cần lo, dù không đấu nổi gã cũng trốn thoát được. Huống chi họ đã là cao thủ tiền bối Ngũ Nhạc kiếm phái thì tất nhiên phải tự trọng, chẳng khi nào lại liên thủ hợp công hàng hậu bối như gã. Lệnh Hồ Xung nghiêm nghị nói:

– Ðó là tại Lệnh Hồ Xung này tư chất ngu muội, nội lực tầm thường nên học không đến được chỗ linh diệu về các võ công của tiền bối. Ðiền huynh liệu mà phát ngôn, chớ chọc giận các vị, bất cứ ai trong mười vị này đã ra tay thì Ðiền huynh cũng không còn cơ hội chờ sau một tháng chất độc mới phát tác đâu.

Ðiền Bá Quang hỏi:

– Lệnh Hồ huynh thử nói nghe những vị tiền bối nào ở trong động?

Lệnh Hồ Xung ra vẻ kỳ bí, đáp:

– Mấy vị tiền bối đó đã qui ẩn lâu, không muốn can dự việc giang hồ, dù có nói ra Ðiền huynh cũng không biết được.

 Trang trước Trang sau 
avatar
  Subscribe  
Thông báo về