Hồi 96: Nữ Oa đón thu Ðắc Kỷ

Khi ấy các tướng và các chư hầu nghe trống giục, đồng lướt tới phủ vây Trụ Vương, Lỗ Nhân Kiệt nói với Lôi Khôn, Lôi Bàng:

– Vua mắc nạn thì tôi cũng bị nhục. Chúng ta lúc này phải liều chết rửa nhục, không lẽ đứng ngoài xem bọn phản thần đánh chúa?

Lôi Khôn nói:

– Anh em nói phải lắm.

Ba người đồng phá trùng vây, xông vào cứu giá. Bấy giờ Trụ Vương hỗn chiến đã lâu, một mình chống cự với các tướng Chu vây phủ bốn phía, Trụ Vương nổi giận, hét lên một tiếng, chém Nam Bá hầu một đao đứt làm hai. Na Tra nổi giận, lướt tới nói:

– Các ngươi đừng ỷ mạnh, có ta đây.

Lôi Chấn Tử, Kim Tra, Mộc Tra đều xông vào, nói:

– Ðã đến Triều Ca, lẽ nào chúng ta chịu thua trước mặt tám trăm chư hầu.

Nói rồi xông tới đánh liền. Dương Tiễn chém được Lôi Khôn, Na Tra quăng Càn Khôn Quyện đập Lỗ Nhân Kiệt bể đầu nhào xuống, Lôi Chấn Tử đập Lôi Bàng chết tươi, vua Trụ còn có một mình, tả xông hữu đột đánh với các tướng. Khương Văn Hoán liền buông siêu đao xuống, lấy cây giản tràng giắt sau lưng, chui vào phía sau, đập lên lưng vua Trụ một giản, vua Trụ suýt té xuống ngựa, vội bại tẩu vào cung. Chư hầu đuổi theo, nhưng cửa Ngọ môn quân sĩ đóng kịp, không sao vào được. Tử Nha liền gióng kiểng thu quân về trại, kiểm điểm binh tướng thì thấy trận này hao hết hai mươi sáu viên tướng và mất hơn ba ngàn quân. Các chư hầu đều thở ra, nói với nhau:

– Không ngờ Trụ Vương lại có sức mạnh dường ấy.

Tử Nha nói:

– Sức mạnh không thắng nổi đạo đức, kẻ mất đạo đức phải bị diệt vong.

Võ Vương nói:

– Chúng ta đánh với thiên tử đã lỗi đạo làm tôi, tôi thấy Khương Văn Hoán đánh thiên tử một giản, lòng ta bất mãn quá.

Tử Nha nói:

– Xin đại vương chớ nghĩ như vậy. Lúc là kẻ nhân đạo cầm quyền nước thì là bậc chí tôn, nhưng khi đã xa lìa đạo đức, bỏ mất thiên mệnh, đạo lý, thì chỉ là một người dâm đạo, hại dân, không coi là thiên tử nữa, đại vương còn thương xót nỗi gì?

Vua Trụ chạy vào đền, ngồi lên ngai, than:

– Ta hối tiếc vì không nghe lời trung thần can gián nên ngày nay mới bị nhục. Thương hại Lỗ Nhân Kiệt, Lôi Khôn, Lôi Bàng đều vì ta tử trận cả.

Phi Liêm và Ác Lai tâu:

– Bệ hạ võ nghệ như thần, một mình cự được trăm người mà còn giết được tướng, chỉ rủi ro bị một giản, nhắm chừng ít bữa cũng lành, rồi sẽ ra trận, hạ thần tưởng chắc thế nào cũng thắng.

Trụ Vương nói:

– Trung thần không còn ai, các tướng chết hết, trẫm lại bị thương, còn mong gì chiến đấu.

Nói rồi cởi giáp vào cung. Phi Liêm nói với Ác Lai:

– Giặc vây tại Ngọ môn, ngoài chẳng có binh, trong không còn võ tướng, tình thế này chắc chết, chúng ta liệu làm sao? Nếu binh chư hầu kéo vào đây ngọc đá không còn, vàng thau tiêu hết, chúng ta lâu nay tàng trữ được một số của cải mà phải tan tành thì uổng biết chừng nào.

Ác Lai nói:

– Cần gì phải đắn đo cho mệt, kẻ trí thì coi theo tình thế mà làm. Trong ít ngày nữa Trụ Vương phải chết, chúng ta thừa dịp đầu Chu, cũng không mất phần công danh phú quý. Võ Vương nhân đức, Khương Thượng cao minh, chắc không bao giờ làm tội người đầu hàng mà sợ.

Phi Liêm nói:

– Nếu đã có ý ấy thì phải tính một kế nào để lập công. Theo ý tôi thì đợi lúc binh Chu đến phá, chúng ta trộm lấy ngọc ấn đem giao cho Võ Vương, thế nào chúng ta cũng được quyền cao chức trọng.

Hai người bàn luận với nhau, trông có vẻ đắc chí lắm.

Bấy giờ Trụ Vương vào nội cung, Ðắc Kỷ, Hồ Hỷ Mị và Ngọc mỹ nhân đồng ra nghênh tiếp. Trụ Vương rơi lụy, nói với Ðắc Kỷ:

– Trẫm coi Cơ Phát là tiểu tử, Khương Thượng là thất phu, chẳng tài cán chi, chẳng dè chúng hội binh tướng quá đông, nhóm chư hầu vây trước ngõ. Trẫm ra binh chém được ít tướng, rủi bị Khương Văn Hoán đập một giản trúng lưng, còn Lỗ Nhân Kiệt, Lôi Khôn, Lôi Bàng đã liều mình tử trận. Trẫm chắc cơ nghiệp tiên vương đến đây là dứt, ăn năn thì đã muộn.

Trụ Vương thở dài, lau nước mắt rồi nói tiếp:

– Nghĩ thương ba mỹ nhân ở với trẫm tới nay mà trẫm phải liều mình, để cho chúng bắt ba vị mỹ nhân của trẫm. Một khi trẫm đã chết rồi thì cả ba ái khanh đều về tay Cơ Phát hết, trẫm nghĩ đến đó lòng đau như cắt.

Nói rồi nước mắt đầm đìa. Ba nàng yêu thấy vua Trụ khóc thảm thiết cũng động lòng khóc theo rồi quỳ tâu:

– Ba chúng tôi nhờ ơn bệ hạ yêu dấu lâu nay, ghi lòng khắc cốt không quên, nay trong ly loạn bệ hạ tính đi đâu, và bỏ chúng tôi sao đành?

Trụ Vương nói:

– Nếu trẫm để chúng bắt thì mất thể diện lắm, nên phải từ giã ba ái khanh mà đi kẻo trễ.

Ðắc Kỷ níu áo khóc sướt mướt:

– Thần thiếp nghe bệ hạ nói, ruột gan như dao cắt, bệ hạ nỡ bỏ thần thiếp mà đi đâu?

Nói rồi cúi mặt trên đầu gối Trụ Vương mà khóc lớn. Vua Trụ thương quá, không nỡ bỏ đi, vội hối quân dọn tiệc rượu giã biệt. Có bài thơ rằng:

Nghĩ tới vui xưa tại Lộc đài,
  Dứt tình vì giặc đánh bên ngai
  Uyên ương kết cánh từ năm ấy,
  Loan phụng chia lìa nội bữa nay
  Binh tựa mây đen tan trống rỗng,
  Tướng như sao sáng, lặn lai rai
  Biệt ly chiến rượu say rồi tỉnh
  Ðoái lại giang sơn vốn của ai.

Vua Trụ uống mãi, Ðắc Kỷ rót hoài. Trụ Vương phán:

– Ta uống rượu hôm nay là uống cả nguồn ly biệt.

Ðắc Kỷ tâu:

– Xin bệ hạ chớ phiền, vì thiếp là con nhà tướng, biết cưỡi ngựa cầm đao, và Hồ Hỷ Mị, Ngọc mỹ nhân đều có học phép. Ðêm nay ba chị em tôi cướp dinh Khương Thượng, đánh đuổi binh Chu, nếu được thành công thì giải phá thành sầu cho bệ hạ.

Trụ Vương nghe nói gượng vui phán:

– Nếu hoàng hậu ra công dẹp giặc này thì trẫm vui sướng biết chừng nào.

Bốn vua tôi cùng uống rượu. Đến hết canh hai, ba con yêu nai nịt chỉnh tề đi cướp dinh. Bấy giờ các chư hầu nóng lòng, hối Tử Nha ra lệnh phá đền, Tử Nha tính toán một hồi rồi nói:

– Chỉ trong một ngày Giáp Tý vua Trụ sẽ tuyệt diệt, cần gì phải vào cung làm hư hại ngôi báu.

Bởi tính như vậy nên không đề phòng. Ðêm ấy Ðắc Kỷ, Hồ Hỷ Mị và Ngọc mỹ nhân đồng cưỡi ngựa, xách song kiếm đi cướp trại. Ba con yêu đều làm phép gió ngút mây bay, binh Chu không biết Ðông Tây, chẳng phân Nam Bắc, binh tuần đều vỡ chạy, tướng tuần cũng ngã lăn, vì trời đất tối tăm không thấy đường nào chạy, ba con yêu giết binh Chu rất nhiều. Khi ấy khí yêu chiếu vào trướng, các tướng nghe hỗn loạn chạy vào báo, Tử Nha đánh tay biết ba con yêu hành động liền truyền các tướng bắt cho được ba con yêu ấy, không để trốn thoát. Na Tra liền đạp xe tới, Dương Tiễn xách đao giục ngựa ra, Lôi Chấn Tử bay lên cao cầm côn đập xuống, Vi Hộ ở dưới thấp lấy Gián Ma xử quăng lên, Lý Tịnh múa kích xông vào, Kim Tra, Mộc tra đồng áp đến, ba chị em Ðắc Kỷ hỗn chiến một hồi. Dương Tiễn kêu lớn:

– Yêu nghiệt! Sao chúng bay không sợ chết, đem thây đến đây mà nộp?

Nói rồi cùng nhau vây phủ rất gắt. Tử Nha làm phép ngũ lôi, vỗ tay sấm nổ, ba con yêu kinh hãi, liền nổi gió chạy về.

Vua Trụ ở trước Ngọ môn đang nghe ngóng tin tức, đợi mãi đến canh tư mới thấy ba nàng hớt hải chạy đến, Trụ Vương hỏi:

– Ba khanh đi cướp trại, thắng bại lẽ nào?

Ðắc Kỷ tâu:

– Khương Thượng đề phòng rất kiên cố, ba chị em tôi giết được một số binh tướng, nhưng rồi bị trùng vây suýt bỏ mạng.

Vua Trụ nghe nói thất sắc, trở vào buồn bã nói:

– Chẳng ngờ trời đã dứt nghiệp nhà Thương, không còn mong cứu giải.

Ðắc Kỷ cũng khóc và nói:

– Thiếp cũng quyết cướp trại đuổi binh Chu cho yên xã tắc, ngờ đâu trời chẳng cho khôi phục, bây giờ biết tính làm sao?

Trụ Vương nói:

– Trẫm cũng biết cơ nghiệp nhà Thương đến đây đã dứt, lòng trời đã khiến như vậy. Thôi trẫm với ba khanh từ giã, mạnh ai nấy tìm chỗ ẩn mình, chẳng nên bận bịu nữa.

Nói rồi Trụ Vương đi thẳng lên lầu Trích Tinh. Ðắc Kỷ nói với Hồ Hỷ Mị và Ngọc mỹ nhân:

– Bây giờ Trụ Vương đi liều mình, còn chị em chúng ta tính trốn đâu cho khỏi họa?

Hồ Hỷ Mị nói:

– Chỉ có Trụ Vương mê chúng mình mà thôi, nhắm không ai thương hại chúng mình hết, bây giờ trốn chỗ nào cũng không khỏi chết, chi bằng trở về chốn cũ mà nương thân.

Ngọc mỹ nhân nói:

– Phải lắm, chúng ta cùng nhau trở về mả Hoàng Ðế là tiện hơn cả.

Bàn luận xong, ba con yêu bắt cung nga ăn thịt một chập nữa mới chịu ra đi.

Lúc ấy Tử Nha điểm binh lại và nói với các tướng:

– Ta sơ ý, thiếu chút nữa dinh trại tan tành, may nhờ các tướng tài phép mới đuổi được yêu tinh, nay phải tính trước kẻo chúng trốn hết.

Nói rồi truyền đặt bàn hương án, chiếu quẻ xem rõ rồi nói:

– Nếu trễ chút nữa thì ba con yêu trốn rồi. Vậy Dương Tiễn đi bắt cho được con trĩ chín đầu là Hồ Hỷ Mị, Lôi Chấn Tử đi bắt cho được hồ ly chín đuôi là Ðắc Kỷ, còn Vi Hộ phải đi bắt cho được Ngọc mỹ nhân là cây đàn tỳ bà bằng đá, nếu để chúng nó trốn hết thì ta xử trảm các ngươi hết.

Ba tướng tuân lệnh, ra khỏi cửa bàn với nhau:

– Chuyện này khó quá! Biết nó trốn ở đâu mà kiếm?

Dương Tiễn nói:

– Bây giờ chúng nó thấy Trụ Vương yếu thế, chắc trốn ra ngõ sau cung, chúng ta bay lên mây xem xuống thế nào cũng thấy.

Lôi Chấn Tử khen phải, vỗ cánh bay lên mây. Lúc này ba con yêu ăn thịt cung nga rồi, nổi gió bay lên, tính về hang cũ, Dương Tiễn trông thấy đón lại, kêu lớn:

– Ba con quái chạy đâu cho khỏi, có ta đến bắt ngươi đây.

Hồ Hỷ Mị nổi giận, vung gươm mắng:

– Chị em ta gửi sự nghiệp Thành Thang cho Cơ Phát nên chúng bay mới thành công, sao chẳng biết ơn còn bắt lại nghĩa là sao?

Dương Tiễn nổi giận mắng:

– Loài nghiệt súc! Chớ nói nhiều lời, mau bó tay chịu trói.

Nói rồi xông vào hỗn chiến. Lôi Chấn Tử xông vào đón Ðắc Kỷ lại đánh, Vi Hộ cũng xông vào đánh với Ngọc mỹ nhân. Ðánh được một lúc, Dương Tiễn thả Hạo Thiên khuyển ra cắn con trĩ gãy hết một đầu, máu nhỏ ra từng giọt, song nó sợ quá, quên cả đau, đâm đầu chạy. Bỗng thấy cặp phướn vàng xuất hiện, mùi hương thơm xông lên ngào ngạt, kế đó có hai tiên nữ theo hầu và Nữ Oa cưỡi hạc bay đến. Ba con yêu bị hào quang chiếu vào mặt nên chạy không được, túng thế phải quỳ xuống thưa:

– Chúng tôi không ngờ nương nương đến nơi đây nên nghênh tiếp trễ, xin nương nương thứ lỗi. Nay Dương Tiễn và hai tướng quyết đuổi bắt chúng tôi, xin nương nương cứu mạng.

Nữ Oa nói:

– Bích Vân, đem dây Phục Yêu trói chúng nó lại giao cho Dương Tiễn đem về nộp cho Tử Nha trị tội nó.

Bích Vân đồng nữ y lệnh. Ba con yêu nghe nói, vừa khóc vừa thưa:

– Năm xưa nương nương dùng phướn Chiếu Yêu gọi chị em tôi đến, sai vào cung cấm phá trí khôn Trụ Vương, làm nhiều điều trái lẽ, phá tan tành cơ nghiệp Thành Thang, chúng tôi vâng lệnh làm Trụ Vương hết vây cánh, nước nhà nghiêng ngửa. Nay chúng tôi định đến tâu cùng nương nương thì bị Dương Tiễn và hai tướng đuổi theo, xin nương nương cứu mạng chị em tôi. Nếu nương nương bắt chị em tôi giao nộp cho Tử Nha thì nương nương xuất hồ phản hồ sao?

Nữ Oa nói:

– Ta sai chúng bay phá cơ nghiệp vua Trụ là hợp ý trời. Ta có dặn các ngươi là đừng giết hại kẻ vô tội, song chúng bay không nghe, làm nhiều điều tội ác, giết cả tôi trung, nay tội đáng chết, sao các ngươi dám bảo ta xuất hồ phản hồ?

Ba con yêu làm thinh, cúi mặt không nói một lời.

 Trang trước Trang sau 
avatar
  Subscribe  
Thông báo về